Chương 28
Dù bản thân Lương Yến Châu vốn tự nhận mình lạnh nhạt, nhưng sau khi biết hết thân thế của Tần Sương, anh cũng ngồi trong xe rất lâu, cho đến khi cảm xúc dần tiêu hóa được mới khởi động xe, lái ra khỏi gara.
Lương Yến Châu đến bệnh viện đã là mười giờ. Trong phòng bệnh yên tĩnh, Tần Sương nằm trên giường đã ngủ, dì Tống ngồi bên cạnh đang xem điện thoại, thấy Lương Yến Châu đến thì vội vàng đứng dậy, nhỏ giọng gọi “Ngài đến rồi.”
Lương Yến Châu đi tới bên giường, nhìn thấy Tần Sương nhắm mắt, gương mặt tái nhợt nằm đó, có một khắc anh rất muốn đưa tay xoa đầu cô.
Nhưng anh không làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Sau đó mới hỏi “Ngủ bao lâu rồi?”
Dì Tống nhỏ giọng nói “Ngủ được một lúc rồi, chiều tối có hơi sốt lại, truyền dịch xong thì ngủ thiếp đi.”
Lương Yến Châu nhìn gương mặt yên tĩnh khi ngủ của Tần Sương.
Một lát sau, anh mới khẽ nói “Dì về trước đi, tối nay tôi ở đây.”
“Vâng.” Dì Tống khẽ đáp, xách theo hộp giữ nhiệt trên tủ đầu giường, nhìn về phía Lương Yến Châu rồi nói “Vậy sáng mai tôi mang bữa sáng đến cho Tần tiểu thư.”
Lương Yến Châu ừm một tiếng, nói “Được, vất vả cho dì rồi.”
Sau khi dì Tống rời đi, căn phòng trống trải trở nên yên tĩnh.
Lương Yến Châu đứng bên giường nhìn Tần Sương thêm một lúc, thấy cô ngủ rất say, cũng không lên tiếng gọi cô.
Anh đưa tay kéo chiếc ghế bên cạnh giường, ngồi xuống.
Anh ngồi đó, lặng lẽ nhìn Tần Sương, nhìn gương mặt gầy gò, tái nhợt của cô, chợt nhớ đến đêm hôm đó tình cờ gặp cô trên đường phố Hồng Kông. Khi ấy anh bỗng hiểu ra, vì sao rõ ràng cô tràn đầy sức sống, nhưng khi một mình ngồi bên đường ăn khuya, ngắm sao, cái cảm giác cô độc và mong manh trên người cô lại rõ rệt đến vậy.
Anh nhìn cô, khó mà tưởng tượng nổi cảnh một cô bé bảy tuổi đuổi theo xe của bố, đến mức chạy rơi cả giày, đôi chân rớm máu sẽ trông ra sao.
Vết thương trên chân thì dễ lành, nhưng vết thương trong lòng e rằng khó chữa.
Anh cứ nhìn Tần Sương rất lâu, ánh mắt không rời khỏi gương mặt cô.
Cho đến khi cô mở mắt, ánh nhìn của hai người chạm nhaụ
Khi Tần Sương nhìn thấy Lương Yến Châu thì hơi sững lại.
Sau đó mới cất giọng “Sao anh lại tới đây? Anh tới từ lúc nào vậy?”
Lương Yến Châu nói “Mới tới không lâụ”
Anh thấy môi cô khô nứt, bèn đứng dậy cầm lấy cốc của cô, rót cho cô một cốc nước ấm.
Trở lại bên giường, anh đưa cho cô “Uống chút nước đi.”
Quả thật Tần Sương cũng đang thấy khát.
Cô ngồi dậy trên giường, nhận lấy cốc nước, cúi đầu uống liền nửa cốc.
Giải khát xong mới ngẩng đầu nhìn về phía Lương Yến Châu, trên mặt nở nụ cười tươi “Cảm ơn.”
Lương Yến Châu nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm.
Qua thật lâu, anh bỗng nhiên mở miệng hỏi một câu “Tần Sương, cô có muốn tài nguyên không?”
Tần Sương nghe vậy thì sững người.
Cô nhìn Lương Yến Châu, hỏi “Có ý gì?”
Lương Yến Châu nhìn cô, thẳng thắn nói “Ý là, nếu cô muốn nổi tiếng thì có thể nói với tôi, tôi có thể giúp cô.”
Tần Sương nhìn Lương Yến Châu “Vậy cái giá phải trả là gì?”
Khóe môi cô thoáng hiện nụ cười mỉa mai, nhìn Lương Yến Châu nói “Lương Yến Châu, anh muốn bao nuôi tôi à?”
Lương Yến Châu nhìn cô thật sâụ
Một lát sau, anh mở miệng “Có câu nào của tôi khiến cô nghĩ rằng, tôi muốn bao nuôi cô sao?”
Tần Sương nói “Không có thì tốt.”