Ngày Đêm Nhớ Em
Chương 30
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhân viên ở quầy nói “Tần tiểu thư, Lương tiên sinh đã giúp cô nộp trước hai vạn, chưa dùng hết, số tiền còn lại sẽ được hoàn trả nguyên đường trong vòng bốn mươi tám giờ, đến lúc đó nhớ kiểm tra tài khoản là được.”
Tần Sương không ngờ Lương Yến Châu lại nộp trước cho cô nhiều tiền như vậy. Mấy ngày trước khi cô đến làm thủ tục nhập viện có nộp trước một ngàn, mấy hôm nay vẫn không ai tới nhắc đóng thêm, cô còn tưởng là do số tiền nộp trước đủ dùng.
Không ngờ là Lương Yến Châu đã thay cô nộp vào đó rồi.
Cô nhìn nhân viên ở quầy, hỏi “Xin chào, làm ơn cho tôi xin một bản chi tiết viện phí được không?”
“Được chứ, xin chờ một lát.”
Nhân viên nhanh chóng in cho cô bản chi tiết viện phí và hóa đơn.
Cô cầm bản chi tiết nhìn qua, mới phát hiện mấy hôm nay nằm viện đã tốn hơn một vạn.
Ngoài tiền tiêm truyền dịch, còn có tiền phòng và các loại phí kiểm tra, cộng thêm lặt vặt, tất cả đã tốn nhiều như vậy.
Mấy hôm trước cô cũng cảm thấy lạ, sao trong phòng bệnh của mình vẫn chưa có người khác dọn vào, dì lao công mỗi ngày đều đến dọn dẹp mấy lần, ngày nào cũng thay chăn ga gối mới cho cô, ngay cả y tá và bác sĩ cũng chăm sóc đặc biệt hơn. Đọc xong chi tiết mới biết thì ra Lương Yến Châu đã giúp cô đóng tiền phòng VIP, khó trách lại đắt như vậy.
Cô nhìn rõ số tiền, liền tính sẽ hoàn trả lại cho Lương Yến Châụ
Nhưng cô linh cảm nếu chuyển thẳng cho anh trên WeChat thì chắc chắn anh sẽ không nhận, nên quay sang nhìn dì Tống đang đi cùng mình, nói “Dì Tống, lát nữa cháu qua ngân hàng bên cạnh rút tiền, về phiền dì giúp cháu đưa tiền viện phí này trả lại cho Lương Yến Châu nhé.”
Dì Tống nghe vậy, vội nói “Thế sao được, Lương tổng đã thay cô trả tiền thì chắc chắn không có ý muốn cô hoàn lại, tôi sao có thể làm việc này chứ.”
Những ngày này bà cũng nhìn ra được, Lương Yến Châu rõ ràng là thích Tần Sương. Bà tuy là người làm lâu năm ở nhà họ Lương, nhưng cũng không dám tùy tiện can dự vào chuyện của Lương Yến Châụ
Bà xua tay nói “Tần tiểu thư, chuyện này tôi không thể giúp cô. Với lại thực ra cô cũng không cần nhất định phải trả cho Lương tổng, Lương tổng đã giúp cô đóng khoản này, thì chắc chắn là không định bắt cô phải trả lại.”
Tần Sương thấy dì Tống không chịu giúp, cũng không làm khó bà.
Cô nghĩ dù sao mình cũng còn nợ Lương Yến Châu một bữa cơm, lần sau ăn cơm thì tiện thể trả tiền lại cho anh cũng được.
Ra khỏi bệnh viện, tài xế của Lương Yến Châu đã chờ sẵn bên ngoài, thấy Tần Sương đi ra thì mỉm cười nói “Tần tiểu thư, hôm nay Lương tổng bận việc, không có thời gian đến đón cô xuất viện, nên phái tôi đến đón cô. Bây giờ cô muốn về trường học, hay là?”
Tần Sương gật đầu, nói “Cháu về trường.”
Rồi cảm ơn “Làm phiền chú rồi, chú Dương.”
Dương Minh vội nói “Tần tiểu thư khách khí quá, đây là việc tôi nên làm.”
Về đến ký túc xá thì đã gần trưa, Tần Sương đi tắm một cái, sau đó thay đồ ngủ sạch sẽ.
Cô ngồi xuống bàn học, lấy điện thoại ra gửi cho Lương Yến Châu một tin nhắn WeChat.
Tần Sương Lương Yến Châu, tôi đã bình an về tới ký túc rồi, cảm ơn anh đã cho chú Dương đưa tôi về trường. Khi nào anh rảnh? Tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm.
Tin nhắn gửi đi, khoảng năm phút sau bên kia mới trả lời lại.


⬅ Trước Tiếp ➡