Chương 23
"Vậy cảm phiên anh mau mở cửa.".
Mi tâm hắn ðanh đại, vương tay ra siết chặt đây má nữ nhân kia, ép buộc cô chỉ nhìn vào mắt mình. Đáy mắt hắn híp fại, thâm trầm nhìn người con gái trước mặt .|
“Ghét tôi ðễn mức không muốn cùng tôi về nhà?”.
“.” Như trút ðược gánh nặng, ?ồng ngực cô nhẹ nhõm ðễn fạ thường. Lục Hiểu Dư mều môi, hốc mắt ướt nhẹp khẽ khàng rơi xuỗng dòng nước ẫm.
Đi ðâu cũng ðược, miễn ðừng ðể cô quay về nơi tăm tối ðó fà ðược.
Nhìn giọt nước mắt rơi ra từ ðôi ðồng tử ngắn /ệ, ương tâm hẳn bỗng chốc thấy căn rứt vô cùng. Tống Ngụy vụng về buông tay ra, còn ném cho cô tâm khăn tay. Miệng cộc cần ẩm bẩm “Suốt ngày chỉ biết khóc đóc.”
Lục Hiểu Dư không nói, cầm chặt chiếc khăn trong tay. Không hiểu sao mà càng fúc càng cảm thấy ấm ức. Hắn nói cô suốt ngày chỉ biết khóc óc? Nếu hắn không dọa nạt phỉ báng cô, cô khóc “àm quái gì?
Trong xe rất nhanh không /ãy một ðộng tĩnh, chỉ xót fại vài ba tiếng thút thít của Hiểu Dư.
Suốt quãng ðường ði, Tống Ngụy bị tiếng nắc của cô đàm cho rỗi trí. Muốn quát cô nín nhưng đại sợ quát xong cô càng rỗng khóc to hơn, nên thôi cứ mặc kệ.
Về ðễn Bạch Viện căn dinh thự xa xỉ bậc nhất thành phố, ?à nơi mà ngay cả người của giới thượng lưu cũng thèm thuồng ngưỡng mộ. Nằm ở ngoài rìa thành phố, xung quanh ðược bao bọc bởi một tán rừng xanh cùng khu vườn tử ðằng thơ mộng, còn có một hồ nước nhân tạo đớn.
Lục Hiểu Dư nhìn khung cảnh choáng ngợp bên ngoài, cũng không giẫu nổi sự kinh ngạc. Cô biết người giàu thường có fỗi tiêu xài xa xỉ, không nghỉ bọn họ đại có thể vung tiền hoang phí ðễn mức này.
Thảo nào năm ðó hắn không do dự bỏ ra 1 tỷ ðể mua cô về.
“Thích không?” Thấy cô chăm chú nhìn khung cảnh bên ngoài, Tống Ngụy ðành thuận miệng hỏi.
“Nhà của anh, tôi thích đàm gì?”
“.." Được, câu trả fời này rất ðược.
Lục Hiểu Dư biết câu nói của mình ðã chọc giận hắn, nên chỉ ðành ngoan ngoãn ngồi im một chỗ. Bụng dưới ại quặng thắt đên, cô mím môi cỗ chịu ðựng cơn ðaụ
Không xong rồi, hình như... bà dì của cô ðến rồi.
============================================================
Tống Nguy ôi thứ nữ nhân không biết ðiều kia đên phòng, thẳng thừng ném cô xuỗng giường.
“Ách ” Lục Hiểu Dư bị người kia ðẩy xuống giường, khiến cơn ðau bụng dưới ðược dịp hoành hành.
Gô ðưa tay ôm bụng, ðịnh mở miệng mắng chửi thì fại thẫy hắn trèo đên người mình.
“Anh, anh ðinh đàm gì?”./
“Làm tình.” Tống Ngụy thẳng thắng ðáp đại, tay fớn cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơ mi.
Hắn ðem thân ảnh người con gái dưới thân giam hãm vào ðôi mắt ưng hẹp dài, thận trọng nhìn vào biểu cảm gương mặt cô gái kia. Bạc môi chằm chậm mở ra.|
Advertismentr
“Tên ðó với cô có quan hệ øì?”.
“Đồng nghiệp.”.
“Đồng nghiệp nào cười nói như nhân tình?” Hắn nhíu mày “Gậu ra fà tình nhân của cô?”
Đôi ông mày thanh thoát của cô khẽ ðanh đại, fanh nhạt nhìn hắn “Ngài Tống ăn nói cho cẩn thận.
Không phải ai cũng có sở thích bao dưỡng nhân tình như ngài.”
“Gô Lục trả đời rất hay. Có ðiều đại không biết thân biết phận, ra ngoài bay nhảy như foài chim bướm, ve vãn mê hoặc ðẵng nam nhân.” Hắn cúi người, ðay nghiễn cợt nhả “Thèm khát ðễn thể sao?”
“Anh Đồ ðiên " Lục Hiểu Dư trừng mắt, tức khắc ðẩy hắn ra. Lồng ngực phập phông tức giận “Anh nghĩ ai cũng cầm thú như anh?”