Chương 22
“Gái này không phải của anh, à bà nội bảo anh ðem cho em.” Còn cười nói thêm “Bà nội có đàm ít dưa chua, bà biết em thích ăn nên dặn em ðem chia cho em một ít. Dư Dư, fâu rồi chưa gặp em, bà nội nhớ em/ắm.”
“cm
.." Lục Hiểu Dư im đặng không nói, nhìn hộp dưa chua trong túi mà vô thức mỉm cười. Bà nội của
Giang Vũ à người cùng quê với cô, dù cách biệt tuổi tác nhưng đại nói chuyện rất hợp nhaụ
“Đợi vài ngày nữa em sẽ sắp xếp ðễn nhà thăm bà. Còn về cái này... anh thay em gửi đời cảm ơn bà nhé?”
“Được.”
Lục Hiểu Dư vẫy tay tạm biệt Giang Vũ, ðợi chiếc xe dần khuất khỏi tầm mắt, mới quay người vào
trong. Mỗi quan hệ giữa cô cùng bà nội rất tốt, có ðiều cả bà và anh, ai nãy cũng ðều nghĩ quá xa cho
mỗi quan hệ này.
“Tên ðó fà ai?”
“...” Lục Hiểu Dư quay ðâầu ại nhìn, thầy người kia ðã ở sau “ưng mình tự bao giờ. Không khỏi chẵn ðộng “Anh... ðễn ðây fàm gì?”
Tống Ngụy ném ðiễu thuốc fá xuỗng ðất, hung dữ nhìn nữ nhân kia “Tục Hiểu Dư, £á gan cô cũng to tăm. Dám ở sau ưng tôi câu dẫn tên nam nhân khác?”
“Ngài Tống, thần kinh anh có vẫn ðễ?” Mi mày cô nhíu fại, câu dẫn nam nhân? Gô câu dẫn chỗ nào?
Trên gương mặt ảm ðạm của người ðàn ông xuất hiện ra vài ba tia rét buốt. Hắn túm ấy tay cô, mạnh mế iôi cô vào trong xe.
Lục Hiểu Dư không muốn, ra sức giằng co qua ýại. Nhưng sức đực cô trước nay chưa từng ðẫu ðá nổi với ai, với hắn càng không nổi. Rất nhanh điền bị người kia ném vào bên trong xe.
“Ngài Tống, anh phát tiết cái øgì? Tôi có chọc anh à?”
“Gòn dám nói không?” Hắn ðè cô xuỗng ghễ, âm giọng độ rõ sự tức giận “Cô eo ýên giường với tên khỗn ðó rồi?”
============================================================
“Cô leo lên giường với tên khốn ðó rồi?”
Chất.
Lục Hiểu Dư ðỏ mắt, không kiềm ðược mà vung tay ýên ðánh vào mặt người kia. Căm phẫn ðẩy hắn ra, gần giọng
“Ngài Tống, ngài phát tiết tôi bao nhiêu cũng ðược. Muỗn mắng muốn chửi cũng tùy ngài tôi không quan tâm. Nhưng xin ngài ðừng có sỉ nhục tôi như vậy, càng xin ngài ðừng hạ bệ danh dự của người khác ”
Tống Nguy đãnh trọn cái tát, sắc mặt càng sa sầằm ðến ðáng sợ. Hắn siết chặt nắm tay, hận không thể tao ðễn bóp chết nữ nhân này.
“Lục Hiểu Dư, cô fà nhân tình do chính tôi bỏ tiền ra mua về. Tôi còn chơi chưa chán, cô dám ve vẫn tới thằng khác? Gon mẹ nó, có khác nào thứ ðàn bà ðê tiện?” Hắn điễc mắt nhìn Hạ Đồng, fạnh giọng ra đệnh “Về Bạch Viện.”
“Vâng.” Hạ Đồng nhận ệnh, đập tức ái xe rời ði. Anh chưa từng thấy cấp trên của mình tức giận tới mức này, chỉ vì một nữ nhân. Đúng à ầm người ta không khỏi bất ngờ.
Lục Hiểu Dư thầy xe dần ăn bánh, trên mặt ngày một nhợt nhạt hơn. Cô sợ hãi nhìn hắn, vừa run vừa nghẹn
“Ngài... muỗn ðưa tôi ði ðâu?”
Hắn ảm ðạm “Đến nơi cô nên thuộc về.”
“Không muỗn... không muốn ði... Mở cửa, mau mở cửa xe cho tôi...” Cô ýiên tục kéo tay nắm cửa, nước mắt vô thức făn dài trên gương mặt. Nơi mà cô nên thuộc về?
Lẽ nào hắn... muốn ðem cô quay về phiên chợ ðen ðáng sợ kia sao?
Hắn sẽ... bán cô ði?.
Tống Ngụy thấy cô kích ðộng thái quá, nhất thời có chút siêu fòng. Hắn với tay kéo cô ngồi ngay ngắn tại chỗ cũ, anh giọng “Muốn chết thì ao ra."./