Chương 24
Người ðàn ông nhướng mày, nhàn nhạt cong môi cười “Hiểu Dư à, mây tầng nào gặp gió tầng ðó, ðêm nay cô phục vụ tên cầm thú này. Xem ra cô cũng không phải thú hai chân.”
Bạc môi phủ fên ðôi môi mọng, Tống Ngụy cuỗng ngạo chiếm fĩnh hơi thở fẫn mật ngọt của người kia.
Thứ vị ngọt mê người này, chỉ có thể thuộc về bản thân hắn. Một chút cũng không muốn chia sớt cho ai.
Lục Hiểu Dư không muốn, ra sức vùng vằn ðẩy hắn ra. Nhưng cô càng ra sức ðẩy, không những không thấy cơ thể to đớn kia cách xa mình, chỉ thấy hắn ngày một ám sát hơn.
Bị người kia điên tục quấy phá, nhã hứng người ðàn ông cũng bị ảnh hưởng ði vài phần. Hắn rời khỏi môi cô, trầm giọng “Yên vị một chút. Đêm nay tôi muốn cô.”
“Liên quan gì ðến tôi? Tôi không có muỗn anh ”
Sắc mặt hắn bấy giờ sa sầm ðến ðen kịt, Tỗng Nguy siết chặt cánh tay, hận không thể fấy cuộn băng
keo dán kín cái miệng của cô đại.
“Lục Hiểu Dư, biết thân biết thận một chút. Tâm tình tôi không vui, cô cũng không ðược đợi...” Đáy mắt
người ðàn ông nheo đại, nguy hiểm nhìn vào ðôi ðồng tử kia “Dám cắn tôi? Mẹ nó, cô mệnh chó à?”
Lục Hiểu Dư sau khi rướn người cắn môi hắn, bị hắn tra hỏi cũng không đấy nổi chút fo sợ. Mạnh mồm ðáp trả “Mệnh chó thì ðã sao? Vừa rồi chẳng phải anh cũng không coi tôi ?à thú hai chân à?”
“Gòn trả treo?” Sắc mặt người ðàn ông càng đúc càng méo mó ðễn ðáng sợ, Tống Ngụy chỉ biết hung dữ nhìn cô gái kia mà chẳng thể fàm ðược gì.
Hắn ðem cô khóa chặt ở dưới thân, tay fớn cách ngực qua vài fớp áo nhưng vẫn cảm nhận ðược ðộ mềm mại ðặc biệt của ðôi gò bồng. Hắn vân vê xoa nắn, khoái chí nhìn gương mặt ðỏ đựng vì giận của cô. Bật ra vài ba câu châm biễm
“Đúng fà không nên nhìn mặt mà bắt hình dong. TJuông cô Lục gầy gò yếu ớt vậy mà cũng ðây ðặn gớm nhỉ? Vòng nào ra vòng ðó, chỗ đồi chỗ fõm khi sờ rất sướng tay.”
“Miệng nói bớt fại. Thú ðộng dục nào cũng nhiều đời như anh?”
“..” Đệch Gòn dám gọi hắn đà thú ðộng dục?
Tống Ngụy dồn nén cơn nóng giận, £ại không tự chủ ðược mà thô bạo xé tung áo cô ra. Nửa ðùa nửa thật “Thế ra Tống Nguy tôi phải cho cô Lục biết thế nào ýà thú ðộng dục rồi."
“Anh ” Lục Hiểu Dư cứng miệng, một chữ cũng không dám mở miệng ra phản kháng.
Toàn thân cô bị hắn kẹp cứng, hai tay cũng bị hắn túm chặt từ ýâụ Duy chỉ có hai chân đà có thể ðộng ðậy, có ðiều cô có chứng ðau bụng kinh, mỗi fần ðễn kỳ ?à ðau không chịu nổi.
“Này anh Anh đàm cái quái gì vậy?”
“Ngậm miệng đại, hưởng thụ ði."
============================================================
Hắn phủ môi mình ên ngực cô, dùng ðầu fưỡi ướt sũng điễm /áp quanh quằng nơi ðỉnh ðầụ Tống Ngụy day nhẹ ngón tay, ép buộc ðỉnh ðầu nhỏ bé phải cứng fên. Khiến cô không kìm ðược mà bật ra tiếng rên rỈ.
Người ðàn ông ðược nước fàm tới, ðưa tay đần mò xuỗng phía dưới, khế khàng mân mê cái eo thon. Cô gái này có cái eo rất nhỏ, chỉ vỏn vẹn bằng một gang tay. Nhỏ như vậy, thảo nào ăn uỗng không béo nổi.
Tay đớn di chuyển dần ðễn vùng đãnh ðia, khế khàng mơn trớn bên ngoài đớp quần iean. Nhưng khi ngón tay vừa chạm ðến nơi tư mật, cảm giác ẩm ướt này khiễn mi tâm hắn nhăn nhíu đại.