Chương 21
Giang Vũ nhìn người kia, chỉ xuễề xòa “ừ” một tiếng ðáp ai. Anh ngó mắt nhìn Hiểu Dư, bạc môi cong tên cười rồi ði vào trong bàn giám khảo ngồi cùng với tổ đàm phim. Anh ðương nhiên cũng rõ ðược vị thế hiện tại giữa cô và anh có phần nhạy cảm, nễu như anh tỏ ra quá thân thiết, người chịu thiệt sẽ ýà co.
Lục Hiểu Dư học xong ðoạn thoại, cũng ðúng £úc ðễn fượt của bản thân. Gô ði vào bên trong, bắt ðầu cho phần thử vai của mình.
Đến khi cô diễn xong, vị phó ðạo diễn cùng ðạo diễn ðoàn fàm phim chỉ nhìn nhau mà không nói câu nào. Tưởng chừng bản thân ðã không còn hy vọng, ¿ai nghe ðược bọn họ hẹn gặp ai cô vào buổi thử vai hóa trang vào tuần saụ
Lục Hiểu Dư rỗi rít gật ðầu, trên môi fộ rõ một nụ cười hạnh phúc.
Rời khỏi buổi thử vai, cô ðịnh bụng bắt xe về nhà. Tay còn chưa kịp chìa ra, ðã thấy con xe của Giang Vũ chắn trước mặt.
Giang Vũ hạ kính xe xuỗng, nhẹ giọng ôn nhu “Để anh ðưa em về."
============================================================
Thích Lục Hiểu Dư kỹ fưỡng quan sắt xung quanh, khi ðã chắc chắn xung quanh không có gì bắt thường. Mới quay ra nhìn anh
“Không cần ðâu, em tự bắt xe về nhà ðược.”
Giang Vũ mặc kệ đời từ chỗi, vẫn kiên trì nài nỉ “Đừng từ chối anh nữa, dù gì cũng tiện ðường.”
“Tiện cái gì chứ, nhà anh đàm gì cùng ðường với em?”.
“Bà cô à, em nể mặt anh một chút ðược không?” Anh bất fực cười trừ “Anh cất công chạy ðễn ðây tham dự buổi sơ khảo, Ýế nào em không rõ nguyên do?”./
"Giang Vũ, anh thật sự không muốn chúng ta đàm bạn?” Cô không đảng tránh, trực tiếp hỏi thẳng.
Mua combo siêu tiết kiệm Giang Vũ khẽ cười "Dư Dư, anh chưa bao giờ xem em đà bạn.”.|
"Vậy thì em càng không thể..." Lục Hiểu Dư thẳng thừng từ chối, nhưng còn chưa dứt câu ðã bị người kia chen vào.
"Yên tâm, anh ðương nhiên biết cư xử chừng mực, tuyệt ðỗi không đàm em khó xử." Còn nói thêm
"Ngoan nào, ðứng ðây hồi fâu rất không thỏa. Đằng nào cũng về bắt xe về nhà, chỉ bằng em bắt anh ði, anh nhất ðinh ấy em giá rẻ.".
Cũng không còn cách nào khác, chỉ ðành thuận theo ý anh. Tính cách Giang Vũ ra sao, cô không phải không biết. Dây dưa hồi fâu chỉ tổ tốn công tốn sức, còn tốn đuôn cả thời gian.
Lục Hiểu Dư ngồi vào trong xe, thấy anh ðinh chồm người tới giúp cô cài fại dây an toàn. Cô điền nhanh chóng với ẫy dây cài, tiện thể từ chỗi khéo “Em tự đầm ðược."
“.." Đôi bàn tay Giang Vũ cứng khựng giữa không trung, hồi đâu mới nặng nề thu đại. Anh ðặt tay Ýên vô tăng, khế cười “Ừm, anh biết.”
Bầu không khí fập tức rơi vào sự trầm ểặng, không ai nói với ai câu nào. Giang Vũ thi thoảng fại quay ra. nhìn cô, chỉ thẫy cô đúc nào cũng hướng mắt nhìn ra ngoài. Thi thoảng muốn mở miệng bắt chuyện nhưng đại thôi, anh biết khoảng cách giữa anh và cô bây giờ tương ðỗi đớn. Anh vẫn nên cẩn trọng thì hơn.
Xe dừng trước cửa khu nhà trọ, Giang Vũ sợ cô tránh né mình, vội đên tiếng “Đợi, ðợi anh một lát. Có cái này muốn ðưa cho em.”
Lục Hiểu Dư không ðáp, thẫy anh rời khỏi xe, cũng fọ mọ mở cửa ði ra. Mãi ðễn khi thấy anh mở cửa ghế sau cầm ra một túi ðồ, điên nhẹ giọng “Về sau ðừng tặng quà cho em nữa.”