⬅ Trước Tiếp ➡

thở hổn hển từng hơi, tay nàng túm lấy chiếc chăn, lỗ tai và đuôi không biết đã lộ ra từ lúc nào, nàng bất an hỏi "Ưm..
ta..
ta sẽ chết sao?" "Để ta xem đã." Tạ Linh Vân vươn một ngón tay vào, móc ngoáy nửa ngày trời vẫn không thấy cục máu nào, trái lại lôi ra một đống thứ tựa như nước miếng, hắn rút tay lại, nhìn đầu ngón tay dính một thứ lấp lánh như mật đường, ma xui quỷ khiến, hắn liếm ngón tay, hương vị cũng không tệ lắm.
U Nương thấy hắn không nói gì, không động đậy, sau khi ngón tay rút ra nàng có cảm giác trống rỗng đến khó chịu, cảm giác quá đỗi xa lạ ấy khiến nàng lo lắng khóc thành tiếng "Ta..
ta còn sống được bao lâu nữa.." Tạ Linh Vận bấy giờ mới ý thức được mình đang làm gì, hắn vội vàng buông tay, cầm sách thuốc nhìn qua loa "Ngươi không sao hết, đại khái là vì ngươi còn chưa trưởng thành." Nghe thấy không bị làm sao, nàng mới dừng khóc, cầm lấy ống tay áo của Tạ Linh Vận lau nước mắt "Không thể nào, ta sống hai trăm năm, phải là một con hồ ly trưởng thành rồi chứ, đủ tuổi làm bà tổ của ngươi rồi đó." Hai trăm năm?
Tạ Linh Vận chỉ cảm thấy trong hai trăm năm này, nhất định là nàng đã ngủ mấy một trăm chín mươi lăm năm rồi, nếu không đã không ngốc như vậy.
Lần đầu tiên Tạ Linh Vận tiếp xúc với nữ nhân, không hiểu những thứ này, một chuyến này khiến hắn có chút bức bối trong lòng không muốn tiếp tục đi sâu nữa, cuối cùng bèn đồng ý với cách nói của U Nương "Được rồi được rồi, ngươi đại khái không phải nữ nhân, là một con hồ ly cái." Điều này khiến nàng không vui, nàng giật lấy quyển y thư trong tay Tạ Linh Vận "Ngươi còn là nam nhân thì sao?" Chờ khi xem rõ ràng, nàng lập tức cười to "Thật kì quái, sao bên dưới các ngươi lại vác theo hai quả trứng với một cái gậy, định làm bánh trứng chim để ăn hay gì." Nàng từng thấy Tạ Linh Vận làm bánh trứng, dùng hai quả trứng, nhào chút bột mì trộn với nước, cuối cùng dùng cây cán bột cán thành lớp vỏ bánh mỏng, rồi đặt lên chảo rán.
Chẳng bao lâu, món bánh trứng vàng ươm, thơm giòn đã hoàn thành.
Nghĩ đến đây, nàng chợt cảm thấy đói bụng.
Tạ Linh Vận một tay day hốc mắt "Đó không phải cái gậy." "Rõ ràng phải." "Không phải." Hắn cầm lấy sách thuốc trong tay U Nương truyền đạt lại cho nàng "Đây là nguồn gốc con cháu của nam nhân, dùng để sinh hài tử." U Nương không hiểu "Nhưng hài tử không phải do ta sinh à?" Tạ Linh Vận cầm lấy Đông cung đồ để bên cạnh "Sinh bằng cách này." U Nương ghé lại gần, cả gương mặt sắp dán vào bức tranh, nàng thấy rất nhiều nam nữ y phục không chỉnh "Nếu vậy thì hài tử ở đâu ra?" Điều này..
thật làm khó Tạ Linh Vận, trên sách chỉ nói làm chuyện phu thê, lại không nói làm sao để sinh, hắn không muốn chịu thua, chỉ có thể kiên trì giải thích Xuân cung đồ "Chính là như vậy, sau đó hài tử sẽ biến ra." "Thật hả?" U Nương cầm lấy Đông cung đồ giơ cao lên xem, xoay ngang xoay dọc, cuối cùng lại nhét Đông cung đồ lại vào lồng ngực Tạ Linh Vận "Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta cũng sinh một đứa để chơi thôi " "Ngươi.." Tạ Linh Vận không kịp ngăn cản, đã bị nàng kéo lên giường nhanh chóng cởi quần áo, nàng ngồi trên eo Tạ Linh Vận, nóng lòng ngọ nguậy mấy cái, giống như một đứa nhóc đang chờ được ăn kẹo "Cởi


⬅ Trước Tiếp ➡