Chương 16
xong rồi Tiếp theo làm gì?" Tạ Linh Vận bị nàng cọ đến tâm viên ý mã, ngọc hành đã ngóc lên, U Nương cảm nhận thấy một thứ gì đó đang cạ vào mình, nàng ngồi xích xuống đùi Tạ Linh Vận, nhìn rõ cây gậy lớn màu hồng nhạt đầy gân xanh của Tạ Linh Vận, tò mò bắt lấy "Thì ra thực sự không phải là cây gậy cán bánh trứng chim, lớn quá đi " "Ư..
Đừng túm mạnh vậy, ta đã bảo không phải rồi." Một cơn sung sướng xông lên đại não, Tạ Linh Vận chưa từng thủ đâm, quan điểm của hắn đối với thứ gốc rễ của nam nhân này chỉ là để đi vệ sinh, sáng sớm đũng quần có đôi lúc dính dịch trắng, sẽ biến to, biến cứng, phải tắm nước lạnh mới xìu xuống.
"A..
Vậy ta nhẹ tay hơn, để ta chơi một lúc." U Nương lần đầu tiên thấy bộ dạng lúc cởi quần áo của nam nhân, xúc cảm khi sờ mó cây gậy cũng không tồi, khá thoải mái, nàng nhẹ nhàng xoa đông nắn tây hai trái trứng mềm mềm.
Có điều Tạ Linh Vận dường như rất thống khổ, liên tục phát ra những tiếng rên rỉ, U Nương ngừng tay "Đau lắm à?
Ngươi có ổn không vậy?" Khoái cảm bỗng nhiên biến mất làm Tạ Linh Vận như rơi xuống vực "Không đau, ngươi tiếp tục nghịch đi." U Nương bĩu môi "Vậy ngươi kêu cái gì?" Tạ Linh Vận có mấy phần bực bội nghiến răng "Ta kêu vì sướng, được chưa?" U Nương nghĩ hắn đang cáu, nhưng Tạ Linh Vận sướng thật.
Bỗng một tràng thở gấp vang lên, cơ bụng Tạ Linh Vận thít chặt, một đống dịch trắng bắn ra, dính lên bàn tay U Nương, vài giọt rơi xuống bụng hắn, U Nương nhìn dịch trắng trên tay, theo bản năng ngửi vài cái, đầu lưỡi hồng phấn liếm nhẹ thử hương vị, thứ mùi lạ nhàn nhạt, ngọt, đắng, chát, rất kỳ quái, nàng lại thử thêm lần nữa, cảm giác không chán ghét đến vậy, ngay trước mặt Tạ Linh Vận, nàng lại tiếp tục liếm bàn tay, quét sạch hết dịch trắng bên trên.
Ừm..
Hương vị thật khó tả, dù sao nàng cũng không ghét bỏ.
Cảm giác hiện giờ của Tạ Linh Vận đúng là không nói thành lời.
Hắn nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng khẽ động, dẫu sao hắn cũng rất thích.
U Nương liếm sạch bàn tay, lại thấy ngọc hành đã mềm xuống, nàng túm lấy lắc lắc hai cái "A..
Sao nó lại hẹo rồi, mềm oặt rồi." Tạ Linh Vân xoay người ấn nàng dưới thân, giọng khản đặc "Nó không hẹo, ta cũng không hẹo." Quả thật y như lời Tạ Linh Vận, cây gậy trong tay U Nương lại ngóc lên, nàng giống như một đứa trẻ reo lên "Nó sống lại rồi " Nàng nghiêng đầu nhìn Đông cung đồ, nhớ đến mục tiêu lúc đầu "Vậy là chúng ta sắp sinh hài tử rồi đúng không?" "Càn quấy." Giọng nói trầm thấp bình đạm của nam nhân vang lên, tuy không lớn nhưng có thể rõ ràng truyền vào trong đầu họ.
Hư ảnh của Lục Du dần ngưng tụ thành người thật, xuất hiện trong phòng.
Hắn ta nhìn đôi nam nữ đang quấn quít với nhau trên giường.
Tạ Linh Vận thấy một nam nhân mặc hoa phục bước ra từ hư không, phản ứng đầu tiên là trùm chăn lên người U Nương, hắn không muốn để người khác nhìn thấy U Nương.
Tạ Linh Vận cảnh giác nhìn Lục Du "Ngươi là ai?" "Lục Du " U Nương bất chấp lớp chăn cản trở, lao thẳng về phía Lục Du, cơ thể trần trụi, hai tay mở rộng, chỉ chút nữa là đã ôm được người mà nàng ngày đêm mong nhớ.
Nhưng Lục Du lại phất tay, chiếc áo đen bay ra chắn lại, không chỉ ngăn đòn tấn công của nàng mà