Chương 14
nhàm chán này, cũng chẳng cảm thấy gì là không ổn.
Du ngoạn sơn thủy hay bận rộn công việc với hắn ta mà nói, bản chất đều chẳng có gì khác biệt.
Không rõ đã bao lâu trôi qua, ngòi bút trong tay hắn ta bỗng khựng lại.
Trong tâm trí y, hình ảnh vị trí các vì sao hỗn loạn kia lại hiện lên.
Hắn ta cảm thấy cần phải xem thử U Nương hiện giờ ra sao.
Sợ rằng nàng lại gây ra tai họa hại đến chúng sinh, phải ngăn chặn họa lớn ngay từ trong trứng nước.
Hắn ta vung tay về phía thủy kính bên cạnh, hình ảnh phản chiếu rõ ràng.
Nhìn xong, sắc mặt hắn ta thoáng cứng đờ.
Hôm nay, có lẽ là ngày hắn ta biểu lộ nhiều cảm xúc nhất trong trăm năm qua.
Đầu kia của thủy kính..
Tạ Linh Vận một tay cầm sách thuốc, cẩn thận nghiên cứu thân thể U Nương, U Nương không hề cảm thấy không thích hợp, trần trụi mặc cho hai tay hắn chạy dọc khắp nơi trên thân thể, bên cạnh bày một đống đồ chơi dâm từ diễm khúc, cảnh tượng nhìn thoáng qua thật hương diễm.
Tạ Linh Vận còn nghiêm túc nói "Ngươi hẳn là nữ nhân." U Nương phản bác "Không, ta là một con hồ ly cái." "Ngươi hóa thành người, cho nên hiện giờ ngươi là nữ nhân." Ngón tay với khớp xương rõ ràng của Tạ Linh Vận xẹt qua "cánh môi" khiến nàng run rẩy, U Nương nũng nịu nói "Ngươi đừng động vào nơi đó, thật kỳ quái." Tạ Linh Vận không hiểu nàng thấy kỳ quái ở đâu, chỉ cảm thấy nàng kêu rất thú vị, ngón trỏ lại gảy gảy hai cái, từ âm đạo trượt lên bụng dưới đảo quanh "Chỗ nào kỳ quái?
Đây là nơi nữ nhân sinh nở, hài tử sẽ từ nơi này của ngươi đi ra, còn đây là nơi dưỡng dục hài tử, khi ngươi trưởng thành sẽ thấy nguyệt tín." Tay hắn lại trượt xuống mép môi màu hồng phấn vẽ vòng tròn "Đây chính là lớp màng tử cung, sinh ra để bảo vệ hài tử, rụng ra sẽ thành cục máu, từ đây trôi ra, tiểu hồ ly, ngươi có nguyệt tín chưa?" Cảm giác quái dị ngập tràn cơ thể khiến nàng có chút sợ hãi, xích ra sau một chút "Nguyệt tín..
nguyệt tín là thứ gì?" Hắn đã nỗ lực nói dễ hiểu nhất rồi mà U Nương vẫn không hiểu, cuối cùng hắn chỉ có thể tiếp tục rút gon lại "Chính là chỗ này của ngươi sẽ đổ máụ" "Chỗ này của ta..
chưa từng chảy máụ" Tạ Linh Vận một tay trêu chọc mép môi của nàng, cúi đầu nghiêm túc xem sách thuốc "Kỳ lạ, không phải bị tắc đấy chứ?
Trong sách nói tắc bên trong sẽ không tốt cho cơ thể, có thể sẽ chết đó." "Cái..
cái gì?
Vậy ngươi mau giúp ta lấy ra " Tay của U Nương không biết để đâu, mới nghe thấy có thể chết, nàng sợ hãi chịu đựng cảm giác khác thường bảo Tạ Linh Vận chữa trị cho mình.
U Nương rất tin tưởng y thuật của hắn, dù sao hắn cũng từng chữa khỏi chân cho nàng, còn cả rất nhiều những vết thương nhỏ khác nữa.
"Để ta thử xem xem." Tạ Linh Vận cảm thấy xúc cảm bên dưới nàng thật lạ lẫm, vốn khô nhám, tiếp tục vuốt vẽ bắt đầu dính dớp ẩm ướt, chờ đến lúc hắn trượt đến khe thịt, tìm được một lỗ nhỏ, ngón trỏ hắn quanh quẩn nơi đó, nơi đó quá hẹp hắn không thể tiến vào, nhưng lại nghĩ đến chuyện nơi này có thể sinh hài tử, hắn nghĩ chắc cần phải nhẫn nại mới khiến nơi này mở ra được, bèn chậm rãi tựa như đóng cọc từng chút một.
Tạ Linh Vẫn xoay trái vặn phải gần nửa ngón tay, sắc mặt U Nương phiếm hồng,