Hai tay Lâm Thanh Việt nắm chặt lấy sườn đùi mềm mềm của cậu, vùi vào nơi giữa hai chân, dùng môi lưỡi thường ngày niệm tu tiên pháp không chút do dự tiến vào thăm dò.
Thân thể Khúc Ngư bắt đầu run rẩy, giống như bị điện giật. Cậu nhíu mày, một bên chịu đựng khoái Cản truyền đến từ sâu trong thân thể, một bên phân tích. Cậu đã nhận thấy được có chỗ nào không đúng, nếu không phải cậu vẫn luôn cảm thấy Lâm Thanh Việt là chính nhân quân tử có lòng tốt, thì sẽ không cho phép hắn tiếp tục làm như vậy.
Chỉ là... Đầu lưỡi lửa nóng kia còn nhẹ nhàng ma sát vào những điểm nhạy cảm, dường như nó đang tỉ mỉ liếm láp thịt huyệt bên trong, khiến cho mỗi nếp uốn đều được san phẳng.
Giữa hai chân Khúc Ngư đã ướt dầm dề, lan tràn mặt nước. Cậu không biết thứ nước đó là chảy ra từ trong miệng Lâm Thanh Việt, hay là do cơ thể cậu tiết ra.
Phản ứng mãnh liệt này khiến cho Côn thịt xinh xắn phía trước cũng dựng thẳng. Khúc Ngư cũng không thẹn thùng, nắm lấy nó bắt đầu vuốt ve, muốn bắn nhanh một chút, để thoát khỏi tình huống kỳ quái này.
Cậu khẽ nhíu mày, thở hổn hển, dáng vẻ mặt mày hàm xuân ấy, mặc cho ai nhìn cũng sẽ ngay lập tức động lòng.
Đầu lưỡi Lâm Thanh Việt lại lung tung quấy loạn bên trong huyệt của cậu vài cái, Khúc Ngư thở phì phò, đôi mắt bịt kín hơi nước, không tiếng động đạt tới cao trào.
Lâm Thanh Việt từ hắn giữa hai chân ngẩng đầu lên, dùng vạt áo xoa xoa trên mặt đục dịch. Hắn văn nhã khuôn mặt còn mang theo lo lắng chi ý, “Tiểu Ngư, ta đã đem người trong cơ thể độc thủy dẫn ra tới, từ nay về sau nếu cảm thấy không khoẻ, nhất định phải nói cho ta.”
Khúc Ngư ngước mắt liếc nhìn hắn một cái, không biết nên tin không, đành phải gật gật đầu. Trong lòng cậu có hoài nghi, rồi lại cảm thấy không cần thiết. Nếu Lâm Thanh Việt nói dối, thì vì sao lại phải làm như vậy? Cậu không cách nào suy xét đến nhân tố tình cảm, chỉ có thể coi như lời nói của Lâm Thanh Việt đều là thật sự.
“Ngươi mau về ngủ trước đi.” Lâm Thanh Việt thay cậu hong khô quần áo, rồi mới nói: “Ta còn muốn ở chỗ này tu luyện.”
Khúc Ngư gật gật đầu, từ trên bờ đứng dậy rời đi.
Nửa người dưới của Lâm Thanh Việt còn giấu ở trong nước. Hắn cúi đầu nhìn đũng quần đang nhô lên một bọc to, liếm liếm môi. Tiểu câm đơn thuần dễ lừa như vậy, khiến cho hắn... Ngo ngoe rục rịch.
Hắn cảm thấy nơi đó của tiểu cầm rất xinh đẹp, màu sắc phía dưới phấn hồng thu hút, nước sốt cũng vô cùng ngọt ngào. Lâm Thanh Việt tự biết mình không phải quân tử, nhưng không nghĩ rằng còn có một ngày xuất hiện người làm hắn mê muội đến mức đó. Hắn nhớ tới gương mặt của Khúc Ngư, duỗi tay bắt đầu vuốt ve nam căn trần trụi của mình.
Trong đầu hắn chứa đầy tạp niệm dơ bẩn như vậy, còn có thể thành tiền sao? Hay sẽ trở thành tâm ma? Chỉ là dù sao đi nữa, đọa ma vì tiểu câm cũng xứng đáng.