“Phải không?” Lâm Thanh Việt lại cười nói: “Có thể cho ta kiểm tra qua một lần được không? Ta lo lắng hắn động tay động chân với ngươi."
Kiểm tra? Kiểm tra như thế nào? Khúc Ngư nhớ tới ngày đó Tống Bất Vân đưa ngón tay thăm dò với trong cơ thể cậu để tra xét linh mạch. Chẳng lẽ Lâm Thanh Việt cũng muốn làm như vậy?
Vì thế cậu nhẹ nhàng đặt chân lên bả vai Lâm Thanh Việt, sau đó vén vạt áo lên trên một chút, cho đến khi cuộn đến xương hông mới thôi, mông cũng hơi nâng lên. Ánh mắt Lâm Thanh Việt không tự giác liếc qua, phong cảnh giữa hai chân nhìn không sót thứ gì.
“Ngươi... Làm gì vậy?”? Tuy đây đúng là suy tính của Lâm Thanh Việt nhưng hắn cũng bị hành động của cậu dọa cho kinh ngạc.
Khúc Ngư có chút khó hiểu nghiêng đầu, không phải nói muốn tra xét linh mạch sao? Cậu dùng khẩu hình giải thích: Ngày đó, Tống Bất Vân cũng tra xét linh mạch của ta như vậy.
Lâm Thanh Việt sửng sốt, rất nhanh đã phản ứng lại. Sắc mặt hắn đột nhiên âm trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hắn nói với người nơi này là linh mạch?”
Khúc Ngư gật gật đầu, hoàn toàn không biết tại sao Lâm Thanh Việt lại tức giận.
Lâm Thanh Việt gần như đang cố gắng bình tĩnh, nhưng chỉ cần hắn nhìn vẻ mặt Khúc Ngư vô tội đang dang rộng hai chân thì lửa giận lại biến thành một loại hỏa khí khác.
Đôi tay hắn vuốt ve cẳng chân Khúc Ngư, men theo một đường sờ lên trên. Da thịt trên đùi non mềm lại lạnh lẽo. Lâm Thanh Việt chậm rãi hướng về phía trước, một đường tìm được huyệt khẩu phấn nộn đang hé mở.
Hắn ngại ngón tay mình quá lạnh, phủ thêm linh khí mới dám từng chút một thăm dò vào. Thịt mềm bên trong huyệt gắt gao bao chặt lấy ngón tay hắn. Lâm Thanh Việt hít sâu một hơi, tiếp tục cắm trong thêm chút nữa.
Thân thể bị nhét dị vật cảm giác thật sự rất kỳ quái. Khúc Ngư nhịn không được nhân mày, gắt gao cắn môi. Linh khí trên tay Lâm Thanh Việt theo chỗ đó truyền vào trong thân thể của cậu, thoải mái đến nỗi khiến cậu cảm thấy bản thân sắp chảy nước.
Lâm Thanh Việt rất nhanh đã tìm thấy chỗ lần trước Tống Bất Vân ấn vào, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ bắt đầu vận chuyển linh lực.
Khúc Ngư cắn môi càng chặt hơn, về mặt tình cảm thì không hề dao động, nhưng thân thể lại truyền đến khoái Cả giống như đã từng trải qua, một phần nhỏ nước sốt đầm đìa chảy ra từ giữa đùi, còn lại hầu như đều được Lâm Thanh Việt dùng ngón tay ngăn chặn.
Lâm Thanh Việt lấy ngón tay đã ướt dầm dề ra. Giọng nói của hắn mang theo chút ý tứ xin lỗi: “Tiểu Ngư, linh mạch của ngươi tương đối đặc thù, ta phải dùng phương pháp khác để giúp người, có thể sẽ có chút mạo phạm."
Hai má Khúc Ngư ửng đỏ, ánh mắt lại bình tĩnh như cũ, đồng tử đen nhánh đá ngọc đen ngâm trong nước lạnh. Cậu gật gật đầu, tỏ vẻ có thể.