Một bên khác Khúc Ngư nằm ở trên giường ngọc, trợn tròn mắt, làm thế nào cũng không ngủ được. Qua mấy ngày Lâm Thanh Việt và Tống Bất Vân sẽ phải đi đến bí cảnh, tình huống giữa hai người đó cậu còn chưa hiểu rõ hoàn toàn. Ở trong bí cảnh có thể xảy ra sự cố gì không có trong cốt truyện hay không cậu cũng không biết. Khúc Ngư chỉ có thể chuẩn bị tinh thần, sau đó chờ đợi.
Cốt truyện trước đó, bởi vì không hiểu biết về thế giới này, cậu đã bỏ lỡ quá nhiều điểm hoàn thành cốt truyện có thể lấy, sau này cần phải suy nghĩ cẩn thận hơn. Cậu tính toán thời gian, khoảng cách mình đọa ma còn có một đoạn thời gian.
Trong cốt truyện gốc có nói sau khi cậu biết Tống Bất Vân và Lâm Thanh Việt kết làm đạo lữ, ghen tuông quá độ, lại vừa lúc gặp được Ma Tôn nên mới đọa ma. Đây chính là sơ lược quá trình đó, Khúc Ngư chưa biết nên đi đâu tìm kiếm Ma Tôn. Cậu nghĩ sau khi từ bí cảnh trở về phải chạy đi tìm hiểu nhiều hơn.
Lâm Thanh Việt thật lâu cũng chưa về, Khúc Ngư đơn giản nhắm mắt dưỡng thần. Từ trước đến nay tay chân cậu vốn lạnh lẽo, sau khi ăn Tẩy Tủy Đan xong ngược lại thấy tốt hơn, lúc ngủ cũng thoải mái hơn trước.
Không biết lại qua bao lâu, Lâm Thanh Việt mới trở về. Khúc Ngư cảm nhận được mình bị hắn ôm vào trong ngực, lại cảm nhận được Lâm Thanh Việt mềm nhẹ xoa xoa gương mặt của cậu.
Trong chớp nhoáng, trong lòng Khúc Ngư bỗng nhiên dâng lên một suy đoán. Lâm Thanh Việt có phải nảy sinh tình cảm với cậu rồi hay không? Nhưng cậu không cách nào chắc chắn, cũng không thể phân biệt, chỉ tạm thời là giả thiết.
Nếu là thật thì mọi chuyện sẽ rất tệ. Khúc Ngư yên lặng nghĩ. Tuy trong cốt truyện gốc cậu một lòng lưu luyến si mê Lâm Thanh Việt, nhưng Lâm Thanh Việt chưa bao giờ đáp lại phần tình cảm đó.
Tình cảm là yếu tố nguy hiểm nhất trong quá trình làm nhiệm vụ, Khúc Ngư không muốn bởi vì chuyện đó mà lật xe, sẽ rất bất lực. Cậu còn muốn phân tích kĩ càng, lại bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Trong hai tuần kế tiếp, Khúc Ngư cũng không gặp lại Tống Bất Vân và Lâm Thanh Việt. Chỉ khi ban đêm lim dim ngủ, cậu mới mơ hồ cảm thấy có người đang ôm mình vào lòng. Cả hai dường như đang có âm mưu gì đó sau lưng. Không nhìn thấy nhân vật chính, tình tiết truyện đi vào điểm bế tắc. Khúc Ngư cảm thấy đây là sự yên lặng trước khi bão tới.
Ngày hôm đó, các đệ tử của Thanh Viễn Môn thu dọn đồ đạc mang theo bên người, chuẩn bị tiến vào bí cảnh. Khúc Ngư trốn trong đám đông, phóng tầm mắt tìm kiếm bóng dáng Tống Bất Vân và Lâm Thanh Việt. Sắc mặt Trình Sơn đứng bên cạnh phức tạp, cuối cùng vẫn nhẹ giọng gọi cậu.
“Tiểu Ngư, có phải hôm nay người sẽ đi vào bí cảnh cùng với đại sư huynh không?” Trình Sơn hỏi cậu.
Khúc Ngư ngoảnh lại nhìn y, đôi con ngươi đen nhánh hơi nghi ngờ, nhưng cậu vẫn khe khẽ gật đầu. Cậu lại hướng về phía y làm khẩu hình miệng hỏi: "Sao vậy?"