⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Thanh Việt mới đầu ngồi trên bờ ôm Khúc Ngư, sau đó lại lặng lẽ xuống dưới, hai người ôm nhau ở trong nước, bạch y trên người đều bị làm ướt, dính sát vào người hắn. Lâm Thanh Việt thoạt nhìn ôn tồn lễ độ, nhưng dù sao cũng là kiếm tu, bạch y ướt đẫm bao chặt lồng ngực, phác họa hết các đường cong cơ bắp rắn chắc của hắn.
Lông mi Khúc Ngư run rẩy, trên đó còn treo bọt nước li ti, môi cũng mất huyết sắc, thoạt nhìn trông cực kỳ đáng thương. Chút đau đớn này cũng không phải không thể chịu đựng được, chỉ là Khúc Ngư có tâm ngụy trang, cố tỏ ra nhu nhược yếu ớt trước mặt Lâm Thanh Việt.
Lâm Thanh Việt sờ sờ gương mặt của cậu, cuối cùng vẫn không đành lòng, vì thế nắm lấy tay Khúc Ngư thay cậu vận chuyển linh khí, muốn để cậu cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Có linh khí nhập thể, bây giờ Khúc Ngư mới giảm bớt đau đớn, cậu càng dán chặt lên người Lâm Thanh Việt. Lâm Thanh Việt ôm lấy vòng eo của cậu, thấp giọng dỗ dành: “Rất nhanh sẽ kết thúc.”
Ước chừng lại qua một canh giờ, Khúc Ngư mới cảm thấy đau đớn hoàn toàn biến mất, thân xác từ trước đến nay chưa bao giờ nhẹ nhõm thoải mái như vậy. Cậu ngước mắt nhìn về phía Lâm Thanh Việt, ngây ngẩn cả người. Xung quanh Lâm Thanh Việt tản ra rất nhiều ánh sáng, đây là cảnh tượng cậu chưa bao giờ thấy qua.
Dáng vẻ hiện giờ của Lâm Thanh Việt nghiêm túc lạnh lùng, thần sắc thâm trầm.
“Sau khi người ăn xong Tẩy Tủy Đan, linh mạch đã được đả thông, hẳn là có thể thấy được linh khí trong thiên địa.” Lâm Thanh Việt dùng một chút, lại nói: “Nhưng không có linh căn, vẫn không thể tu luyện.”
Khúc Ngư có chút ảm đạm cúi đầu, trong lòng lại nghĩ, sau này cậu muốn tu ma, so với tu tiên sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Ngươi có muốn nhìn qua gương mặt của mình hay không?” Lâm Thanh Việt không biết từ chỗ nào lấy ra một mặt gương, đưa cho Khúc Ngư.
Khúc Ngư sửng sốt một chút, mới tiếp nhận gương đồng. Trong gương đôi mắt của cậu mờ mịt một tầng hơi nước, da thịt trên mặt như bạch ngọc không tì vết, diễm sắc bức người.
Cậu siết chặt dìa kính. Vết sẹo xấu xíu kia vậy mà đã hoàn toàn biến mất, xem ra điểm của nhiệm vụ này cậu không lấy được rồi, chỉ có thể đợi thời cơ sau này.
Khúc Ngư trả chiếc gương lại cho Lâm Thanh Việt, không nói một lời từ trong nước đi ra, ngồi trên bờ. Lâm Thanh Việt bơi tới bên cạnh, ngẩng đầu nhìn cậu: “Ngươi không vui sao? Tiểu cảm.”
Khúc Ngư lắc đầu, nở nụ cười nhợt nhạt với Lâm Thanh Việt. Cậu cẩn thận vén vạt áo đã ướt đẫm lên, lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp.
Lâm Thanh Việt rũ mắt nhìn hai chân cậu, ánh mắt kích động như sóng ngầm. Nhưng trên mặt hắn vẫn treo một nụ cười ôn lương, ngữ khí bình thản hỏi: “Tiểu Ngư, ta có một nghi vấn, gần đây đã suy nghĩ rất lâu. Ngày đó lúc ngươi
động phủ của Tống Bất Vân, hắn không làm chuyện gì với ngươi đúng không?”
Sắc mặt Khúc Ngư lập tức đơ ra một lúc, giống như đang cố gắng nhớ lại. Sau đó cậu nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ vẻ không có.
⬅ Trước Tiếp ➡