Nó sợ Khúc Ngư sẽ tức giận, cũng tự biết mình đuối lý nên nói thêm: "Chế độ khó chia thành hệ thống tính điểm cho nhiệm vụ cốt truyện, chỉ cần có thể tiến sát đến nhiệm vụ mẫu là có thể nhận mức độ hoàn thành gấp đôi. Cao nhất có thể khen thưởng gấp mười."
Khúc Ngư nghe xong thoáng sững người một lúc, sau đó nói: "Được rồi, cảm ơn."
Hệ thống: Hả?
Nó không hiểu tại sao Khúc Ngư cảm ơn nó, vì vậy nó hỏi lại: "Ngài không sao chứ?"
"Không sao."
Thế giới nội tâm của bệnh nhân mắc chứng cảm xúc lãnh cảm đơn giản hơn nhiều so với tưởng tượng, khiếm khuyết phản ứng đối với tình cảm, đôi khi tỏ ra chậm chạp, nhưng rất lãnh tĩnh, đây đúng là ưu điểm.
Theo ý kiến của Khúc Ngư, bật chế độ khó thì mức độ hoành thành nhiều hơn, cũng có thể tiến gần đến tiền thưởng cuối năm hơn, với cậu mà nói thì đó là chuyện tốt.
Hệ thống thấy cậu không so đo, trái lại có hơi áy náy, nó nói thêm: "Phải rồi, người làm nhiệm vụ. Tôi biết hoàn cảnh của ngài đặc biệt, cho nên tôi muốn nhắc nhở ngài một chút, trong chế độ khó ngài không thể lúc nào cũng tuân theo thiết lập nhân vật, đôi khi ngài phải chủ động thúc đẩy tình tiết cốt truyện. Hơn nữa trong quá trình này, người làm nhiệm vụ có thể phải trả giá một số thứ.”
"Trả giá thứ gì?"
Hệ thống đột nhiên nũng nịu: "Thân thể này, mỹ sắc này, kiểu vậy đó."
Khúc Ngư: ?
Tuy rằng cậu không hiểu rõ lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời: "Ta biết rồi, vậy sau này ta phải chủ động tranh giành điểm cốt truyện, cũng không cần tuân theo thiết lập nhân vật quá nhiều, đúng không?"
"Đúng vậy. Sau này có bất kỳ câu hỏi nào ngài có thể liên hệ với tôi. Tôi là hệ thống độc quyền của ngài, số 683."
"Cảm ơn."
Sau khi xác nhận với hệ thống, Khúc Ngư có một kế hoạch hành động mới. Thế giới nhiệm vụ trong chế độ này khác với những nơi mà cậu từng trải qua trước đây, không thể dựa theo cách làm lúc trước để làm nhiệm vụ.
Bản thân Khúc Ngư thiếu hụt phản ứng tình cảm với các kí©h thí© của thế giới bên ngoài.
Trước đây, khi làm nhiệm vụ, cậu chỉ dựa theo thiết lập nhân vật hoặc là nói cậu bắt chước phản ứng có thể thực hiện được.
Không phải tuân theo thiết lập nhân vật trái lại sẽ khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn, chủ động thoát vai cũng là một lựa chọn tốt.
Bước đầu tiên cần làm là rời khỏi động phủ.
Khúc Ngư nhảy xuống khỏi giường, bước ra ngoài. Xung quanh động phủ không có kết giới gì cả, cậu rời đi rất dễ dàng. Lúc trước chỉ mới ghé qua một lần, cậu cũng đã nhớ kỹ đường đến sân luyện võ.
Cậu nhìn thấy Trình Sơn đang đứng trong góc, lặng lẽ bước tới vỗ nhẹ vào vai y.
Trình Sơn giống như đang quan sát thứ gì đó, đột nhiên bị vỗ vai, lại càng hoảng sợ. Y xoay người thấy đó là Khúc Ngư, khuôn mặt sang sảng của y lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
"Ngươi không sao chứ? Hôm đó sau khi đại sư huynh mang người đi có xảy ra chuyện gì không?” Trình Sơn nhìn chằm chằm khuôn mặt khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Khúc Ngư, hỏi.
Khúc Ngư lắc đầu, tỏ vẻ bản thân không xảy ra chuyện gì.