⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Thanh Việt có hơi khó hiểu, hỏi: "Đệ tử vẫn chưa hiểu, lần đi bí cảnh có gì khác biệt so với những lần trước sao?"
Thanh Nguyên Môn có một bí cảnh dành riêng cho đệ tử trong môn phái, trước đây cũng thường xuyên tổ chức cho đệ tử đi vào rèn luyện. Trong bí cảnh có rất nhiều bảo vật và linh thú, song song đó chúng cũng vô cùng nguy hiểm. Nhưng đối với Lâm Thanh Việt mà nói, bí cảnh này không có gì đặc biệt.
“Lần này con và Bất Vân đi vào, con nhất định phải nhớ đi tới Vạn Kiếm Động trong bí cảnh, chọn một thanh kiếm tốt làm bổn mạng kiếm của mình.” Sơn Vụ Tử do dự một chút, rồi nói thêm: “Nếu như con may mắn..."
"Nếu như con may mắn?"
"Có lẽ, có thể lấy được chân truyền của Thương Viên Kiếm Tôn."
Nghe thấy cái tên Thương Viên Kiếm Tôn, ngay cả tính tình trầm lắng như Lâm Thanh Việt cũng không khỏi có chút kinh ngạc. Hắn hỏi: "Thường Viên Kiếm Tôn vốn dĩ không phải chỉ là truyền thuyết thôi sao? Kiếm Tôn thật sự tồn tại trên đời?"
“Tuổi thọ Kiếm Tôn sánh ngang trời đất, tu vi lại cao thâm.” Sơn Vụ Tử có hơi hoài niệm hồi tưởng lại: “Năm đó ta vẫn còn là một đệ tử bình thường trong môn phái, nhưng ta may mắn gặp được Kiếm Tôn, đầu bạc hắc y, chỉ dùng một kiếm đã phong ấn được đại ma."
"Nhưng từ đó về sau, Kiếm Tôn bắt đầu thanh tu, không gặp ai nữa."
“Thì ra là vậy.” Lâm Thanh Việt cúi đầu: “Đệ tử nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của chưởng môn.”
Chưởng môn nói chuyện này cho hắn biết mà lại không nói cho Tống Bất Vân, xem ra trong lòng ông đã có thiên vị.
Lâm Thanh Việt âm thầm tự đoán, nếu có thể nắm được chân truyền, hắn nhất định sẽ có thể vững vàng chèn ép Tống Bất Vân, về sau sẽ không ai có thể tranh đoạt tiểu câm với hắn. Nghĩ như vậy, trong lòng hắn có chút đắc ý.
Khi Khúc Ngư tỉnh dậy lần nữa, trong động phủ trống trơn chỉ còn lại một mình cậu. Cậu nhìn trên người mình một chút, mọi thứ đều nguyên vẹn không tổn hao gì, chỉ có thay một bộ y phục mới, bộ y phục vốn của Tổng Bất Vân không biết ở nơi nào, không cần nghĩ cũng biết, nhất định là do Lâm Thanh Việt lấy đi.
Cậu nhìn trái nhìn phải không thấy gì khác thường, cho nên ngồi trên giường ngọc, trong đầu gọi hệ thống ra, hỏi ra câu hỏi đã vương vấn trong lòng bấy lâu nay.
"Hệ thống, ngươi có ở đó không?"
"Tinh, tôi ở đây, xin hỏi người làm nhiệm vụ có việc gì sao?”
Khúc Ngư im lặng một lúc, rồi hỏi trong đầu:
"Thế giới này có phải xảy ra vấn đề gì không? Tình huống ngẫu nhiên xảy ra đã vượt quá mức trung bình rồi."
Hệ thống cũng trầm mặc một hồi mới thận trọng nói:
"Là như thế này, bởi vì trước đó ngài hoàn thành nhiệm vụ vô cùng xuất sắc, cho nên tổng bí quyết định mở ra hình thức có mức độ khó hơn cho ngài. Chuyện này cũng là quyết định đột ngột, còn chưa kịp thông báo cho ngài biết."
Lam: Bật mí là thế giới này lv4 nha ><
⬅ Trước Tiếp ➡