⬅ Trước Tiếp ➡
Trình Sơn từ một nơi bí mật gần đó lặng lẽ nheo mắt lại, đánh giá Khúc Ngư trước mặt. Khúc Ngư đi vội vàng, quần áo rộng thùng thình xộc xệch, mái tóc đen rối tung buông xuống che đi xương quai xanh tinh xảo. Đôi mi cong cong rủ xuống trông có chút lạnh lùng, đôi môi lại ửng hồng một cách kì lạ.
Đây là... trong đầu Trình Sơn không tránh khỏi liên tưởng đến một số hình ảnh hạ lưu. Chỉ có điều y nhanh chóng lắc đầu, đem những hình ảnh đó vứt ra khỏi suy nghĩ.
Khúc Ngư hơi nhướng mắt nghi ngờ, nhìn thấy Trình Sơn lắc đầu. Cậu giơ tay lên, nhẹ nhàng kéo ống tay áo Trình Sơn, sau đó mấp máy môi làm khẩu hình miệng: Người có biết Lâm Thanh Việt đi đâu rồi không?
Trình Sơn vốn muốn nghiêm túc đọc khẩu hình miệng của cậu, nhưng màu môi đỏ của Khúc Ngư quá chói mắt. Đôi môi cánh hoa hơi sưng của cậu mở ra rồi khép lại, thỉnh thoảng lại chu ra, đầu lưỡi như ẩn như hiện, lộ ra sợi chỉ bạc.
Trình Sơn tự dưng cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, nhưng trong mỗi người trước mặt lại có nước mưa cứu mạng. Y. thần bí kề sát người.
Khúc Ngư hơi bối rối trước hành động y đột nhiên kề sát vào người mình. Trình Sơn muốn hôn cậu sao? Tại sao lại đột ngột như vậy?
Dựa theo thiết lập nhân vật, lúc này cậu hẳn là nên sợ hãi lùi về sau, nhưng hệ thống nói với cậu nên tùy lúc thoát khỏi thiết lập nhân vật, còn phải chủ động thoát vai, học cách trả giá khi cần.
Khúc Ngư suy nghĩ một chút, liếc mắt thấy xung quanh không có ai, sau đó kiễng chân nhẹ nhàng đặt lên môi Trình Sơn một nụ hôn.
Trình Sơn hoàn toàn ngây ngẩn cả người, tim đập loạn xạ, đầu óc choáng váng, cả người đi đúng không bình thường. Cố tình lúc này Khúc Ngư lại yếu đuối ôm lấy tay y, dùng đầu ngón tay viết mấy chữ: "Dẫn ta đi dạo Thanh Viễn Môn một chút được không?"
Giờ phút này Trình Sơn chỉ có thể gật đầu qua loa, cũng không thể nói thành lời. Y nhẹ nhàng ấn Khúc Ngư lên tường, động tác hôn môi kịch liệt lại gấp gáp, đầu lưỡi tham lam tiến vào miệng cậu, mút lấy nước bọt.
Khúc Ngư mở to mắt, lông mi run lên. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của cơ thể, nhưng trong lòng lại không có cảm giác gì, bình tĩnh đón nhận tất cả. Đây là điểm khác biệt của cậu so với người bình thường.
Cảm xúc lúc này của Trình Sơn là gì hay cảm xúc đằng sau nụ hôn là gì, cậu hoàn toàn không thể hiểu được, cũng không thể phản ứng lại.
Khúc Ngư cảm thấy mình sắp thiếu dưỡng khí, liền ho khan đẩy Trình Sơn ra. Trên mặt Trình Sơn nổi lên một màu đỏ mỏng: "Xin... Xin lỗi."
Trình Sơn đi ra khỏi góc khuất, nhưng không quên dừng lại đợi Khúc Ngư. Khúc Ngư cũng đi theo y. Hai người đi lang thang trong núi Thanh Viễn, mãi đến tối, Khúc Ngư mới một mình trở về động phủ của Lâm Thanh Việt.
Khi cậu rời đi, Trình Sơn do dự muốn nói lại thôi, giống như có điều gì muốn nói với cậu. Khúc Ngư chỉ phảng phất giống như không nghe thấy nhìn đi chỗ khác.
Đêm nay Lâm Thanh Việt không về. Vài ngày sau cũng như thế. Ban ngày Khúc Ngư ở với Trình Sơn, ban đêm thì ngủ một mình.
Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt mỗi một ngày lại càng bất thường của Trình Sơn, nhưng cũng không làm ra phản ứng gì. Khúc Ngư thường không quan tâm đến các nhân tố khác ngoài nhiệm vụ.
⬅ Trước Tiếp ➡