⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi người sửng sốt vài giây, bỗng nhiên cười phá lên.
Miệng bắt đầu không buông tha người, tận tình mà chế nhạo Viên Bàng và Bách Nguyệt.
Mọi người lập tức kể hết cho anh ta về sự tích của Bách Nguyệt, thậm chí còn thêm mắm dặm muối, giống như bọn họ thật sự nhìn thấy Bách Nguyệt qua lại với người đàn ông khác.
Lúc này, sắc mặt của Viên Bàng thực sự không còn cái gì nữa.
Cái gì, đối tượng xem mắt của mình lại dan díu với người đàn ông khác, anh ta hùng hổ kêu ầm lên “Các anh thật sự cho rằng là tôi nhìn trúng sao, là cô ta không xứng với tôi, hôm nay tôi đến nhà cô ta, tuyệt đối không cho nhà họ sắc mặt tốt ”
Hạ Nghị đứng cách xa nơi đó đang vác đá cùng bạn.
Nghe thấy vậy, hai chân mày Hạ Nghị nhíu chặt, tại sao lại có nhiều người đều khăng khăng cho rằng Bách Nguyệt dan díu với đàn ông, quan trọng nhất là bọn họ không hề kiêng kị mà truyền khắp nơi như thế.
Nếu là trước kia, Hạ Nghị tuyệt đối sẽ không quản chuyện này.
Nhưng Bách Nguyệt cho anh ăn hai ngày thịt gà, hơn nữa đối phương đúng là không giống người bình thường.
Cho dù thật sự bị lừa, Hạ Nghị cảm thấy cũng không thể trách cô được.
Hạ Nghị dò hỏi bạn mình.
Bằng anh nhìn lướt qua đám người đang trêu chọc nhau đằng kia, khinh thường nói “Chà, việc này vẫn là do đám con gái nhà họ Bách truyền ra, chỉ mới ngày hôm qua thôi mà các cô ấy đã tam sao thất bản, biến tấu câu chuyện vô cùng sống động.”
Hạ Nghị chậc lưỡi, cong môi cười lạnh nói “Chắc là trèo lên giường đàn ông rồi nên mới biết rõ như vậy đi.”
Người bạn bên cạnh cũng gật đầu tán đồng “Ai nói không phải chứ, được rồi, đi thôi chẳng có gì hay ho.”
Đơn giản chính là Viên Bàng đang khoác lác.
Ai còn chưa thấy người khoác lác chứ?
Hiện tại Viên Bàng đã bắt đầu bịa đến chuyện anh ta bị Bách Nguyệt khóc lóc cầu mình cưới cô, muốn làm mẹ hiền vợ thảo của anh ta, muốn dùng cái bụng kia sinh mấy đứa con.
Anh ta vẫn không đồng ý, phải đợi một nhà già trẻ nhà họ Bách đều cầu xin anh ta.
Sở dĩ anh ta nói như vậy, chủ yếu là nghe nói Bách Nguyệt đã ăn nằm cùng người đàn ông khác, chính mình không cần, dù sao việc này cũng không thành, bèn khoa trương khoác lác một phen.
Ít nhất cũng phải vãn hồi chút thể diện.
Sau khi Viên Bàng tan làm, đứng chờ cha mình đến, sau đó dẫn theo người đi tìm nhà họ Bách.
Giờ phút này Bách Nguyệt đã kết xong vài con châu chấu, suôn một sợi dây thừng giơ lên trên cao bắt đầu chơi đùa.
Bây giờ cô đã trang điểm gọn gàng, cha mẹ nuôi đang len lén nói chuyện ở nơi cô không nhìn thấy.
Cha nuôi nói “Trước kia trên mặt đều dính đầy bùn đất nhọ nồi, bây giờ tại rửa sạch sẽ trái lại cũng không xấụ”
Lời này nói ra vẫn là có chút trái lương tâm, gương mặt kia sau khi rửa sạch thì chỉ có gầy, bởi vì suy dinh dưỡng mà da mặt hơi vàng, thực sự là vẫn có chút xấu xí.
Hai người ở trong nhà nói chuyện phiếm, để lại Bách Nguyệt một mình ở ngoài, bỗng cô nghe thấy có tiếng đập, vốn định gọi cha mẹ nuôi đi ra mở cổng, nhưng chợt nghĩ ra một ý bèn ngậm miệng lại, rồi làm theo ý mình tự đi ra mở cửa.
Vừa mở cửa thì nhìn thấy một người đàn ông thấp bé, người đàn ông trung niên bên cạnh chắc là cha anh ta.
Hai người bọn họ chưa từng gặp Bách Nguyệt.
Viên Bàng nhìn thấy đối phương là một cô gái khá xinh xắn thì trong lòng lập tức nhộn nhạo.
“Xin hỏi đây có phải là nhà của Bách Văn Tài không?”
Bách Nguyệt dừng một chút, giọng điệu đầy ngây thơ, trả lời “Không phải ạ hai người tìm nhầm nhà rồi ”
Bách Nguyệt rành rọt mà nói với bọn họ nơi này không phải nhà Bách Văn Tài, vẻ mặt nghiêm túc mà mời bọn họ đi nơi khác tìm xem.
⬅ Trước Tiếp ➡