Qua một hồi lâu, lão Bách mới từ bên ngoài trở về, trên người toàn là mồ hôi, trước khi vào cửa còn lấy tay lau mồ hôi, vừa lau vừa nói chuyện với vợ mình “Tôi lại nhờ người giới thiệu cho mấy nhà, đến lúc đó họ đến nhà xem, bà đã trang điểm cho nó xong chưa?”
“Đến lúc đó chỉ cần có thể gả được là gả đi luôn , chúng ta đòi ít sính lễ một chút, tống cái con tai họa này ra khỏi nhà.”
Mẹ nuôi vỗ ngực, giọng thé thé đồng ý.
Bà ta rất sợ lại sinh thêm một đứa con gái nữa, trong nhà bây giờ đã có bao nhiêu lũ vịt trời rồi
Lão Bách gật đầụ
Ông ta quay sang nhìn Bách Nguyệt, vẻ mặt hung dữ mà nói “Trước không có thời gian điều tra, bây giờ tao hỏi mày, tối hôm qua tự dưng mày nhắc đến chồng là như thế nào?”
Nghe thấy hai chữ chồng, Bách Nguyệt đột nhiên ngẩng đầụ
Chồng?
Nói đến cái này Bách Nguyệt có thể nói là có hứng thú.
“Là chồng mà kết hôn ấy.” Bách Nguyệt nghiêm túc giới thiệu cho cha nuôi.
Nhưng mà lúc này cô không định nói ra thân phận của Hạ Nghị, hy vọng không cần gây phiền phức cho chồng.
Nếu chính mình cũng có tiền giống như kiếp trước, vậy thì có có thể trợ giúp cho chồng mình rồi, ví dụ như để anh chú tâm vào học tập.
Đến lúc đó đi thi đại học, anh sẽ trở thành một nhà khoa học.
Đây chính là tâm nguyện đời trước của Hạ Nghị, nghe nói lúc ấy thành tích thì của anh vô cùng tốt, làng trên xóm dưới đều nói anh là tú tài.
Nếu không phải vận mệnh trêu ngươi thì Hạ Nghị đã sớm tiến vào trường đại học mà anh hằng mơ ước.
Bách Nguyệt nghĩ đến đây lập tức cảm thấy chua xót trong lòng.
Không nói cái khác, lúc này đây cô nhất định sẽ để cho chồng yên tâm đi học.
Cha mẹ nuôi nhìn thấy cô lại bắt đầu như đi vào cõi thần tiên, lập tức phát cáu mà chỉ vào mặt cô.
“Nó lại không để ý tới người khác nói ”
“Nó cũng không bị ngã hỏng đầu óc, tại sao lại trở thành như vậy chứ?
“Tôi thấy nó chính là thiếu ăn đòn mà ”
Lão Bách ngó ngoài cửa, nói “Người tôi làm mai cho nó đang đào đập chứa nước, đến lúc đó chỉ cần đợi đến giờ tan làm thì sẽ đến đây.”
Thật ra ông ta chỉ cùng cha mẹ đối phương nhắc đến chuyện này.
Còn việc bản thân đằng trai có đồng ý hay không, không hề quan trọng, cha mẹ anh ta đã lên tiếng rồi thì anh ta có cái gì mà không đồng ý.
Hơn nữa đối tượng mai mối mà lão Bách giới thiệu cũng vô cùng kém.
Giờ phút này một đám người đang đào đất ở đập chứa, trong đó một tên lùn mập mạp đang vuốt bụng khoác lác.
Mọi người đều đang chê cười anh ta.
“Viên Bàng, nhà anh đã tìm đối tượng kết hôn cho anh chưa, có xứng với người ta không?
Người bị kêu là Viên Bàng lập tức thay đổi sắc mặt, anh ta sắp đến ba mươi rồi mà vẫn chưa kết hôn, trong nhà vừa nghèo vừa khổ nhưng lại tỏ ra tâm cao khí ngạo.
Muốn kết hôn với người nhà nghèo, nếu là anh ta dễ nhìn một chút, nói không chừng cũng có cô gái coi trọng anh ta.
Dù sao thì ai chẳng thích đối tượng của mình có vẻ ngoài sáng sủa một tí.
Nhưng mà Viên Bàng giống y như cha của anh ta, mắt nhỏ ti hí, gương mặt nhỏ hẹp mà hơi hô, giống như là bị người túm một phen, tất cả đều dồn vào một chỗ.
Lúc này anh ta cố mở hai con mắt nhỏ bé của mình đảo một vòng xung quanh, nhưng ở đây chẳng có ai là sợ anh ta.
Viên Bàng cảm thấy tôn nghiêm của mình bị chà đạp, không nhịn được mà mở miệng nói “Tôi có chỗ nào không tốt, nói không chừng tôi còn chướng mắt cô ta ”
Mọi người truy hỏi đối tượng của anh ta là ai
Viên Bàng mới ấp úng mà mở miệng nói ra.
“Tôi không rõ lắm, hôm nay là lần đầu tiên tới đây làm việc, các người có ai biết cô gái nào gọi là Bách Nguyệt không?”