Viên Bàng vẫn chưa từ bỏ ý định, anh ta nhìn cô gái xinh đẹp đang đứng trước mặt này, hỏi “Đây là nhà cô sao?”
Bách Nguyệt lắc đầu, đáp “Đây là nhà cha mẹ nuôi tôi.”
Bách Nguyệt không muốn cho bọn họ bước vào, trả lời đúng sự thật, nhưng lại giống như không đúng lắm.
Cuối cùng hai người đàn ông chỉ có thể đi chỗ khác hỏi thăm nhà của Bách Văn Tài ở đâụ
Đợi đến khi bọn họ đi một vòng quanh làng , hai người họ lại về tới nơi này, Bách Nguyệt còn đứng ở cửa, rát hồn nhiên mà nói với bọn họ “Hiện tại cha nuôi của tôi đã trở về, nơi này là nhà của Bách Văn Tài.”
Việc khiến cho hai người đàn ông tức giận đến nói không nên lời.
Chuyện quái gì đang xảy vậy?
Dám chòng ghẹo bọn họ à
Thông qua chuyện này, Viên Bàng vốn dĩ có chút thiện cảm với Bách Nguyệt nhờ gương mặt xinh đẹp này của cô, nhưng sau khi đi quanh làng hai chân anh ta vừa mỏi vừa chua, bây giờ trong lòng chỉ còn lại bốn chữ vô cùng khó chịụ
Bách Văn Tài đang ngồi hút thuốc ở trước hiên nhà, vừa rồi ông ta còn đang mong ngóng người đến xem mắt, kết quả chờ mãi không thấy người đâu, còn oán trách hai cha con nhà họ Viên nói không giữ lời.
Không nghĩ tới Bách Nguyệt lại gây chuyện.
Ông ta muốn đánh Bách Nguyệt một trận, nhưng nhớ ra phải gả cô bằng được, nên không thể đánh.
Sau khi ba người tụ tập đầy đủ, lập tức vây quanh Bách Nguyệt đang ngồi đủng đỉnh trên ghế mà đánh giá.
Trong lòng Viên Bàng không quá tình nguyện, kẻ ngốc này vừa nhìn đã biết là không thích mình, nếu không phải anh ta lớn tuổi rồi, muốn tìm một người về làm vợ, nếu không anh ta cũng không cố đồng ý.
Cha mẹ nuôi lúc này thì hận không thể tung hô Bách Nguyệt lên tận trời, khen cô độc nhất vô nhị, tất nhiên chuyện cô bị ngốc cũng có thể nhấc lên cao rồi nhẹ nhàng giải quyết.
“Chỉ cần sinh được con cái không có vấn đề là tốt rồi.”
Mấy người đều nghĩ như vậy.
Bách Nguyệt nhẹ nhàng đung đưa hai chân, nghiêng đầu nhìn bọn họ.
Xem hai người này muốn sinh một đứa bé thông minh lanh lợi.
Nhớ tới kiếp trước chính mình cố gắng thật lâu, vẫn là không thể cùng chồng mang thai, trong lòng có chút chua xót.
Nhưng kiếp này còn có cơ hội.
Bách Nguyệt nhận ra nhu cầu của bọn họ, mà chính mình hiển nhiên là không đủ yêu cầu để thỏa mãn.
Bách Nguyệt không phải đồ ngu, cô hiểu rất rõ từng lợi ích che giấu sâu bên trong đám người này.
Chỉ là không muốn chủ động đứng ra xử lý những việc đó.
Cô vốn định cho đầu óc của mình tạm treo máy, nghỉ ngơi một chút.
Nhưng giờ phút này vẫn là yêu cầu khiến cho mỗi người đều hài lòng.
Bách Nguyệt ngượng ngùng mà cười cười, chỉ chỉ vào mình “Tôi ngốc, nhưng mà các em gái của tôi đều đặc biệt lợi hại.”
Bách Nguyệt vỗ tay một cái, đôi mắt sáng lên, hưng phấn kể vanh vách,
Lão Bách trong lòng cảm thấy không ổn, con nhỏ chết tiệt kia không phải là muốn…
Chỉ thấy Bách Nguyệt đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng mà đi vào phòng của em hai, sau đó lôi xềnh xệch cô ta ra ngoài.
Em hai còn có chút ngỡ ngàng không hiểu lý do, chỉ cho là kẻ ngốc này định đánh mình, nên lập tức đi theo chuẩn bị mách cha mẹ.
Ai ngờ vừa đứng yên lại, Bách Nguyệt vỗ vai em hai nói với Viên Bàng “Em hai nhà chúng tôi rất thông minh, sinh con ra chắc chắn là ông to bà lớn ”
Bách Nguyệt nghiêm túc mà nói “Các người trò chuyện trước đi, tôi muốn đi ngủ.”
Bỏ lại em hai mê mang cộng thêm tức giận, sau khi nhận ra Bách Nguyệt đang bày trò gì, cô ta tức giận mà dậm chân.
Hai cha con nhà họ Viên vừa thấy, bỗng kêu lên một tiếng, nói thẳng Bách Văn Tài không phúc hậụ
Con trai ông ta cũng coi như là tuấn tú lịch sự, nếu muốn kết làm thông gia, làm gì mà ngay từ đầu không cho con gái bình thường đứng ra, thế nào cũng phải là Bách Nguyệt?