⬅ Trước Tiếp ➡

Cô chỉ biết khi chạm vào dị năng giả cấp cao, năng lực của mình sẽ tăng nhẹ.
Ngón tay thon dài của Thẩm Hàn siết eo cô khiến toàn thân cô như nổ tung.
Thẩm Hàn tuyệt đối không phải người thường, dị năng của anh đã thức tỉnh.
Nhưng vì sao anh còn giả làm dân tị nạn?
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Mắt anh nhắm chặt, yết hầu mỗi lần chuyển động lại khiến mồ hôi rơi theo.
Thì ra, vị đại boss lạnh lùng tung hoành mạt thế kiếp trước cũng có lúc mất kiểm soát thế này.
Tâm trạng cực tốt, cô mặc kệ cảm xúc trào lên, chủ động ôm chặt eo anh.
Cảm nhận sự đáp lại của cô, ánh mắt anh dịu xuống.
Rất lâu sau, sự điên cuồng trong mắt anh mới dần lắng lại.
Anh không chìm trong ôn hương nhuyễn ngọc mà nhanh chóng kéo áo phủ lên người cô.
“Chúng ta bị nhốt ở đây, lát nữa chắc chắn có người tới.”
Cô tựa tường, khóe mắt còn vương ý xuân, lười biếng nhìn anh “Vậy theo anh, giờ tính sao?”
Anh nghiêng người tới gần, ánh mắt nghiêm túc “Đi với tôi.”
Cô cười, tay vuốt cằm anh “Sao? Một lần chưa đủ, còn muốn mãi sao?”
Nói về sắc đẹp của cô thì khỏi bàn, Thẩm Hàn chưa rõ cảm xúc của mình nhưng anh muốn chịu trách nhiệm với cô.
Chưa kịp mở lời, cô đã khẽ cười “Thôi đi, Thẩm Hàn. Chúng ta chỉ là đôi bên có nhu cầụ Anh không cần phải chịu trách nhiệm.”
Cô không nhìn mặt anh nữa, ngồi thẳng dậy mặc quần áo rồi chỉnh lại tóc.
Cô biết tương lai anh sẽ rất mạnh, nhưng từ bài học kiếp trước nên cô không muốn dựa vào đàn ông.
Không cần động lòng, nhưng đàn ông thì sau này vẫn sẽ có.
Môi anh mím thành đường thẳng, tay siết chặt.
Một cảm giác lạ lan trong lòng, rõ ràng đây là chuyện tốt với anh, nhưng...
Đúng lúc đó, bên ngoài vang tiếng Hứa Lâm Xuyên lo lắng “Tây Tây, em ở trong đó à?”
“Tôi vừa thấy Tây Tây đi về hướng này, chắc là bên trong.”
Cô ngồi im, mắt mỉm cười nhìn Thẩm Hàn, nhắc “Tốt nhất lát nữa anh đừng chọc giận anh ta. Giữ mạng, ngày dài còn nhiềụ”
Lời vừa dứt, cửa bị đá tung.
Thấy cô thì Hứa Lâm Xuyên thở phào.
Nhưng ngay giây sau, mắt anh ta đỏ ngầụ
Áo sơ mi của Thẩm Hàn chưa kịp cài, quần áo cô xộc xệch, tất cả như tố cáo sự mập mờ.
“Mẹ kiếp Mày muốn chết ”
Cơn giận bùng nổ, anh ta không để cô kịp giải thích đã vung nắm đấm thẳng vào Thẩm Hàn.
Thẩm Hàn tránh gọn, giơ tay đỡ.
Hứa Lâm Xuyên quên mất mình là dị năng giả, chỉ điên cuồng lao vào đánh, chẳng hề có chiêu thức.
Ba tháng giết chóc sống còn đã rèn cho Thẩm Hàn thân thủ ngang đặc công dù không dùng dị năng.
Hai người quần nhau, tiếng nắm đấm nện vào da thịt vang rõ mồn một.
“Kiều Tây ”
Tô Thiển Thiển bước ra từ nhóm bạn của anh ta, ánh mắt đầy trách cứ “Kiều Tây, sao cô có thể phản bội anh Xuyên mà ngủ với người khác?”
“Phản bội thế nào?”
Cô hờ hững nhướng mày, thong thả chỉnh lại áo.
Không ngờ cô phản ứng vậy, Tô Thiển Thiển đành nói thẳng “Anh Xuyên yêu cô như thế, vậy mà cô lại phản bội anh ấy. Chúng tôi là bạn anh ấy, phải thay anh ấy.”
Chưa nói xong, Hứa Lâm Xuyên gầm lên “Ra ngoài Tất cả cút ra ngoài ”
Tô Thiển Thiển không ngờ anh quát cả mình, phụng phịu “Anh Xuyên, bọn em giúp anh Bọn em không cho phép cô ta làm nhục anh như thế.”
Anh nén lửa giận, gân xanh nổi trên trán “Ra ngoài ”
Không tiện nói thêm, mấy người bạn kéo Tô Thiển Thiển ra.
Anh ta quay đầu lại, gương mặt anh tuấn dính vết thương, ánh mắt ẩn chút yếu đuối “Tây Tây, nói anh nghe, em và anh ta không có gì, đúng không?”


⬅ Trước Tiếp ➡