Cô nhìn anh, chỉ thấy nực cười “Tôi nói gì thì anh cũng tin à?”
“Anh tin lời em nói.”
Tin thật ư?
Kiếp trước đã chứng minh đáp án, đời này cô chẳng buồn nói dối.
Cô khẽ cười “Vừa rồi, tôi và anh ta đã lên giường.”
Hứa Lâm Xuyên lảo đảo lùi lại mấy bước, phải chống tay vào tường mới đứng vững.
Anh ta không tin người con gái mình yêu lại là loại người như thế. Trong cơn hoảng loạn, anh ta muốn hỏi cho rõ nhưng Kiều Tây thậm chí chẳng buồn bố thí cho anh ta một ánh nhìn.
Cô quay sang nhìn Thẩm Hàn đang đứng im bên cạnh.
Khóe mắt anh hơi sưng, nơi khóe miệng vẫn còn vệt máụ
Trong chuyện này, anh hoàn toàn vô can, là bị cô kéo vào một vũng nước đục.
Nếu vì thế mà anh phải mất mạng, để vị đại boss tương lai chết oan thì cô sẽ cảm thấy mình tội lỗi vô cùng.
“Anh ra ngoài trước đi.”
Đôi mày kiếm của Thẩm Hàn khẽ nhíu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô.
Người phụ nữ vừa rồi còn ở dưới thân anh tràn đầy tình ý, giờ đuôi mắt đã mất hết sắc đỏ, chỉ còn lạnh lẽo.
Đây là lần đầu tiên anh thực sự hiểu thế nào là “vô tình”.
Ban nãy anh còn định nói cho cô biết mình cũng là dị năng giả, đủ sức bảo vệ cô.
Nhưng Kiều Tây đã quay đi, chẳng thèm cho anh thêm một ánh nhìn.
Khóe môi anh khẽ cong, tự giễụ Trước đó, cô thậm chí còn chẳng biết anh là ai.
Mà cũng phải thôi, đây là mạt thế, chẳng ai cần dây dưa quá nhiềụ
Anh nhấc chân, quay người, từng bước rời khỏi căn phòng.
Hứa Lâm Xuyên vốn không định để anh đi. Vừa định đuổi theo đã bị Kiều Tây túm tay lại.
“Đợi đã.”
Anh quay đầu, trong mắt chất chứa cả tức giận lẫn đau đớn “Kiều Tây, anh đối xử với em không tốt sao? Mẹ nó, em lại đối xử với anh thế này?”
“Hứa Lâm Xuyên, chúng ta chia tay đi.”
Lời vừa dứt, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Công bằng mà nói, khi chưa có Tô Thiển Thiển thì Hứa Lâm Xuyên là một người bạn trai khá tốt.
Những ngày cô đến kỳ, anh ta sẽ mua miếng dán giữ ấm, nước đường đỏ cho cô. Khi cô có tâm trạng không tốt thì anh ta kiên nhẫn dỗ dành cô.
Anh ta rất chu đáo, dịu dàng với cô. Họ từng có một quãng thời gian ngọt ngào dài lâụ
Vì vậy, ở kiếp trước, cô mới không cam lòng, mới tranh giành với Tô Thiển Thiển.
Nhưng ký ức bị xé xác trong kho hàng, thịt xương tung tóe đã nghiền nát mọi yêu thương và kỳ vọng của cô dành cho người đàn ông trước mắt.
Ánh mắt cô nhìn anh ta lúc này bình thản đến lạnh người.
Hứa Lâm Xuyên thấy dáng vẻ ấy, trong lòng bất giác dâng lên một cơn hoảng hốt.
“Không thể nào. Em yêu anh như thế, sao có thể phản bội anh? Em chỉ đang nói giận thôi, anh biết mà.”
Không rõ anh ta nói cho cô nghe hay là đang tự an ủi chính mình.
Nhưng Kiều Tây nhanh chóng cắt ngang “Tôi đang nói thật lòng mình.”
Một lúc lâu sau, Hứa Lâm Xuyên khẽ cười lạnh “Chỉ vì một thằng phế vật mà em muốn chia tay với tôi? Kiều Tây, em có biết bây giờ ngoài kia là thế giới thế nào không?”
Cô không trả lời.
Ánh lửa giận bùng lên trong mắt anh ta “Là tôi đã bảo vệ em quá tốt, nên em tưởng rời khỏi tôi vẫn sẽ không bị chết đói, không bị ức hiếp hay sao? Kiều Tây, đừng ngây thơ nữa. Không có tôi thì em chỉ là món đồ chơi thôi ”
Anh ta nghĩ nói thế sẽ khiến cô đổi ý.
Nhưng không, trong mắt cô thoáng hiện một tia lạnh lẽo, giọng vẫn kiên định “Đó là lựa chọn của tôi.”
“Tốt, rất tốt Kiều Tây, đừng hối hận.”