"Nếu như chỉ là duy trì trị liệu, anh của cậu không qua nổi ba tháng.”
Đùng một tiếng, vật phẩm trang trí tối màu bị Phong Hành Lãng đập mạnh lên mặt sàn đá cẩm thạch.
Tuyết Lạc quay lại nhà họ Phong sớm, cùng thím An chuẩn bị bữa tối của Phong Lập Hân.
Lo Phong Lập Hân ăn mãi những món đó sẽ ngán, Tuyết Lạc lại làm cho anh món cháo rau củ hơi sánh đặc.
Tuyết Lạc vừa mang cháo rau củ từ phòng bếp ra, loảng xoảng một tiếng, hai cánh cửa biệt thự nhà họ Phong bị người khác xô mạnh vào.
Sau đó, một nhóm người lớn tràn vào. Tuyết Lạc nhận ra hai trong số những người đó mặc đồng phục có lẽ là pháp y. Một hàng bọn họ có hơn mười người, cứ thế mà chặn lại ở phòng khách.
"Các người là ai? Tại sao có thể xông vào khu nhà dân?” Ý thức được là họ đến không có thiện ý, Tuyết Lạc nghiêm giọng hỏi.
"Còn cô là ai? Bảo mẫu mới mời đến à? Tránh qua một bên.” Người đàn ông trung niên đi trên cùng là Phong Nhất Minh, là chú của hai anh em Phong Lập Hân. Ông ta vẫn luôn ngấp nghé quyền thừa kế Tập đoàn Phong thị.
"Tôi là vợ của Phong Lập Hân, Lâm Tuyết Lạc!” Tuyết Lạc nói có chừng mực, “Chồng tôi đang ốm, không chịu được để các người làm phiền! Mời về cho! Nếu không tôi báo cảnh sát đó!”
1: Nhiều năm sau vẫn sẽ rung động
“Ha, hay cho một con nhỏ nhanh mồm nhanh miệng! Sao nào, Phong Lập Hân còn muốn nhân lúc trước khi bản thân xuống địa ngục để lại giống trong bụng cô để tiện kế thừa tập đoàn Phong thị hả? Đã bị cháy khiến mặt biến dạng hoàn toàn rồi, thế mà còn lấy vợ?” Người phụ nữ nói chuyện là vợ của Phong Nhất Minh, Cát Tâm Tuệ.
“Được rồi Tâm Tuệ, đừng dông dài với cô ta nữa. Chúng ta làm việc chính quan trọng hơn!” Phong Nhất Minh dẫn theo một đám người đi về phía phòng y tế ở tầng trên.
Quản gia Mạc chặn ở đầu cầu thang. “Phong Nhất Minh, ông dẫn theo nhiều người như vậy là muốn làm cái gì?”
“Đến làm giám định y học cho cháu trai Phong Lập Hân của tôi. Xem tình hình sức khỏe của nó còn có thể đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc tập đoàn Phong thị không. Xét theo nguyên tắc công bằng công chính, tôi đã dẫn pháp y, còn có ba nguyên lão của hội cổ đông đến.” Phong Nhất Minh hùng hổ dọa người.
“Phong Nhất Minh, Lập Hân là cháu trai ruột của ông, ông mong cậu ấy chết như vậy sao? Ông đừng ép người quá đáng!” Quản gia Mạc giơ gậy bóng chày trong tay. “Có tôi ở đây, sẽ không để ông ngang ngược đâu!”
“Bà chủ, mau gọi điện thoại cho cậu hai!” Nghe tiếng, Thím An ở trong phòng bếp xông ra, trong tay cầm con dao thái rau. Bà ấy vừa nói với Tuyết Lạc, vừa xông đến đầu cầu thang, cùng đứng canh cầu thang lên tầng hai với quản gia Mạc.
Thấy quản gia Mạc và thím An lúc này đang bảo vệ Phong Lập Hân, trong lòng Tuyết Lạc tràn đầy cảm kích. Cô lấy điện thoại di động ra muốn gọi điện thoại, lúc này nhận ra cô căn bản không có số điện thoại di động của Phong Hành Lãng.
“Bà chủ, điện thoại di động của tôi ở trong phòng, bên trên có số của cậu hai.” Thím An nhắc nhở.
“Bắt lấy con nhỏ kia, đừng để nó gọi điện thoại cho Phong Hành Lãng!” Đối với Phong Hành Lãng làm việc không theo lẽ thường, Phong Nhất Minh vẫn hơi sợ sệt.
Thấy hai người đàn ông cơ bắp nhào về phía mình, Tuyết Lạc nhấc cái ghế bên cạnh lên ném về phía họ, có được thời gian chạy vào phòng của thím An. Cô khóa trái cửa phòng, kìm nén sự sợ hãi và sự lo lắng cho Phong Lập Hân ở trong lòng, hoảng hốt lo sợ bắt đầu tìm điện thoại di động của thím An. Cũng coi như thuận lợi, điện thoại di động của thím An đặt ở trên tủ đầu giường sạc pin.
Tiếng hai người đàn ông vạm vỡ đập cửa, làm cho Tuyết Lạc ngày càng căng thẳng.
Lúc Phong Hành Lãng nghe điện thoại, Tuyết Lạc suýt nữa sụp đổ. “Phong Hành Lãng, anh mau về đi, mau về đi.”
“Đã xảy ra chuyện gì?” Phong Hành Lãng vừa lạnh giọng hỏi, vừa mạnh mẽ sải bước chạy như bay ra khỏi phòng làm việc.
“Phong Nhất Minh dẫn rất nhiều người đến, nói là muốn giám định y học cho Lập Hân.” Tuyết Lạc cố gắng áp chế sự sợ hãi trong lòng.
“Ngăn ông ta lại! Nhất định không thể để ông ta vào phòng y tế! Tôi sẽ về ngay!” Phong Hành Lãng nghiêm giọng nói.
“Ồ, được… A!” Cửa bị đập ra, Tuyết Lạc kêu lên một tiếng thảm thiết.
“Tuyết Lạc… Tuyết Lạc!” Phong Hành Lãng gọi liền hai tiếng, nhưng đầu bên kia điện thoại di động lại đầy tạp âm.
Lúc Phong Hành Lãng vội vàng về nhà họ Phong, trong cả căn biệt thự là cảnh giương cung bạt kiếm.
Quản gia Mạc từng tập võ, với thân thủ của ông ấy lấy một đánh năm cũng không vấn đề, còn thím Anh và Tuyết Lạc chỉ có thể tính là góp đủ số. Lúc then chốt, quản gia Mạc còn phải phân tâm chăm sóc bà hai nhà họ Phong Lâm Tuyết Lạc. Cho nên sức phản kháng của ông ấy đã bị ép thành bị động.
Quản gia Mạc càng phản kháng, Phong Nhất Minh lại càng nghi ngờ: Cháu trai Phong Lập Hân đã không xong rồi. Xuất phát từ giám định y học, anh ấy đã không thể đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc của tập đoàn công ty. Hôm nay ông ta dẫn pháp y và nguyên lão công ty đến, chính là muốn ép Phong Lập Hân nhường vị trí cho người tài.
2: Nhiều năm sau vẫn sẽ rung động
Tuyết Lạc nắm chặt gậy bóng chày của quản gia Mạc, đứng canh ở cửa phòng y tế của Phong Lập Hân. Quản gia Mạc và thím An đều có thể không sợ nguy hiểm bảo vệ Phong Lập Hân, người vợ như cô càng có nghĩa vụ và trách nhiệm giữ vững cánh cửa này.
Phong Nhất Minh không những dẫn theo pháp ý và nguyên lão công ty, mà còn dẫn theo bốn người đàn ông cơ bắp. Quản gia Mạc hơi người ít không đánh lại đông, sau lần vây đánh thứ ba, con dao trên tay ông ấy đã bị đánh rơi xuống đất, trọng tâm không vững bị quăng đập lên trên tường. Bốn người đàn ông cơ bắp lập tức cách ly quản gia Mạc.
Cửa phòng y tế chỉ còn lại một mình Tuyết Lạc. Đối mặt với bốn người vạm vỡ hung thần ác sát, nói thật Tuyết Lạc rất sợ hãi, nhưng là một người vợ, nhất là khi thấy quản gia Mạc và thím An bảo vệ chồng mình rồi bị thương, nhân tố vững chắc kiên cường trong xương cô càng tăng lên gấp bội.
“Phong Nhất Minh, tôi đã báo cảnh sát rồi. Cảnh sát rất nhanh sẽ đến nơi, ông tự ý xông vào nhà dân, bắt nạt cháu trai của mình. Ông và Lập Hân vốn là máu mủ, tại sao lại hãm hại lẫn nhau!” Tuyết Lạc biết cô đánh không lại họ, chỉ có thể nói lý với họ.
Mục đích của cô rất rõ ràng, chính là kéo dài thời gian đợi Phong Hành Lãng về. Lúc này Phong Hành Lãng đã trở thành cứu tinh cô mong chờ trong lòng.
“Con nhỏ, tránh qua một bên. Chỉ là làm giám định y học thôi, làm cứ như tôi muốn hại chết cháu trai của mình vậy. Còn không tránh ra, tôi sẽ ném cả cô xuống tầng.” Phong Nhất Minh hơi mất kiên nhẫn.
“Tôi không tránh! Có giỏi thì ông bước qua xác tôi đi! Phong Nhất Minh, tôi cảnh cáo ông, trong biệt thự này có lắp camera, tất cả việc làm của ông đều sẽ trở thành bằng chứng trước tòa! Ông cứ đợi ngồi tù đi!”
Thực ra camera gì đó Tuyết Lạc căn bản không biết, đây chỉ là kế hoãn binh của cô mà thôi. Mục đích vẫn là để kéo dài thời gian để có thể tranh thủ thêm một giây hay một giây cho Phong Hành Lãng.
Cô nhớ rất rõ lời của Phong Hành Lãng: Ngăn ông ta lại! Nhất định không thể để ông ta vào phòng y tế! Cô cũng tin Phong Hành Lãng nhất định đang trên đường về nhà họ Phong.
Phong Nhất Minh chột dạ ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhất là hai pháp y kia, hình như cũng bắt đầu thấp thỏm. Tội danh tự ý xông vào nhà dân có thể để Phong Nhất Minh gánh, nhưng chưa được sự đồng ý của đương sự và người giám hộ đã cưỡng chế làm giám định y học, tội danh này không nhỏ.
“Nhất Minh, đừng lề mề với con nhỏ này! Cô ta đây là kế hoãn binh, đợi Phong Hành Lãng trở về đấy. Kéo cô ta ra cho tôi.” Vợ của Phong Nhất Minh Cát Tâm Tuệ quát, dẫn đầu bước tới cướp gậy bóng chày trong tay Tuyết Lạc.
Tuyệt Lạc tự vệ theo bản năng, cô giơ gậy bóng chày đập lên phần đầu của Cát Tâm Tuệ, sức lực không khống chế tốt, có lẽ cũng vì quá căng thẳng, trán của Cát Tâm Tuệ lập tức chảy máu xuống.
“Con thối, mày dám đánh vợ tạo!” Phong Nhất Minh thẹn quá hóa giận, giơ con dao trong tay lên chém về phía Tuyết Lạc.
Tuyết Lạc ôm đầu, ngồi xổm xuống theo bản năng.
“Dừng tay!” Một bóng người nhanh như gió lốc phi tới, cướp dao rõ ràng không còn kịp nữa, người đàn ông lấy vai trái của mình bảo vệ người phụ nữ đang ngồi xổm. Con dao đâm rách áo vest trên vai trái của Phong Hành Lãng, một giây sau Phong Nhất Minh bị anh đấm ngã xuống dưới đất.
Nhiều năm sau, mỗi lần Tuyết Lạc nhớ lại cảnh này, đều không khỏi rung động. Tuấn mỹ như thần, từ trên không đáp xuống trước mặt cô, giống như kỵ sĩ anh dũng bảo vệ cô.
Máu tươi nhuốm đỏ áo sơ mi màu trắng bên trong áo vest bị cắt rách, cơn tức giận đã bỏ qua sự đau đớn trên vai trái, Phong Hành Lãng nổi điên đánh ngã bốn người đàn ông cơ bắp kia xuống đất.
“Cậu hai, đừng đánh nữa, sẽ xảy ra án mạng đấy.”
Cuối cùng, Phong Hành Lãng phẫn nộ như con sư tử hung ác đã được quản gia Mặc và Tuyết Lạc ôm lấy hông, đám người kia mới chạy thoát thân.
Tuyết Lạc ôm eo săn chắc của người đàn ông, ngửi mùi thuốc lá lẫn với mùi máu tanh trên người của người đàn ông, bỗng nhiên thấy yên tâm. Nước mắt luôn kìm nén của Tuyết Lạc lúc này mới lăn xuống như trút được gánh nặng.