1: Tìm bà xã tốt cho anh!
Đây là lần đầu tiên Tuyết Lạc thấy Phong Lập Hân chân chính, chỉ bản thân cô ấy không biết mà thôi. Đồng thời cũng là lần đầu tiên cô vào phòng y tế của Phong Lập Hân.
Cảm giác đầu tiên chính là lạnh, nhiệt độ thấp hơn bên ngoài những mấy độ, môi trường lạnh lẽo mới càng có lợi cho việc hộ lý da mặt của Phong Lập Hân.
Hơn nữa còn trộn lẫn mùi nước thuốc khử khuẩn nhức mũi.
Trong phòng u tối, Tuyết Lạc lờ mờ thấy Phong Lập Hân nằm trên giường bệnh đặc biệt.
“Lập Hân…” Cô bước tới, thì thầm gọi một tiếng, nước mắt nháy mắt đã lăn xuống.
Không phải cô không đủ kiên cường, mà là Phong Lập Hân bị bao quanh đủ loại máy móc giám sát kiểm tra tính mạng, thực sự khiến người ta thấy thương xót. Cô cảm thán sinh mạng vào lúc này lại yếu đuối như vậy.
Một sinh mạng sống động lại bị trói buộc ở trong thiết bị y tế lạnh băng.
“Anh, anh không sao chứ?” Phong Hành Lãng nghiêng người qua, hỏi Phong Lập Hân trên giường bệnh.
“Anh rất tốt. Tuyết Lạc, dọa em rồi đúng không?” Phong Lập Hân nhìn Tuyết Lạc, trong dây thanh bị phá hỏng phát ra tiếng quan tâm khàn khàn.
“Lập Hân, em đã không sợ lâu rồi.” Tuyết Lạc nghẹn ngào. Cô và Phong Hành Lãng cùng nghiêng người, nói không ra chỗ nào khác lạ, chỉ cảm thấy Phong Lập Hân giờ phút này bị thương nặng hơn hai lần gặp trước rất nhiều, ngay cả nói chuyện gần như cũng nói không ra.
“Tuyết Lạc… Hành Lãng bị thương rồi, em và bác sĩ Tiểu Hình đi xử lý vết thương cho em ấy trước đi.” Phong Lập Hân biết Phong Hành Lãng từng giả làm anh ấy để dọa Tuyết Lạc, anh ấy không vạch trần. Nhưng anh ấy dường như cũng không muốn đối mặt thời gian dài với Tuyết Lạc, nội tâm trẻ tuổi khiến anh ấy ít nhiều cũng có hơi tự ti.
Sau khi xác nhận Phong Lập Hân bình yên vô sự, Phong Hành Lãng mới rời khỏi phòng y tế với bác sĩ Tiểu Hình.
Trong phòng, cơ bắt đẹp mắt màu hạt dẻ của người đàn ông thể hiện đường vân trẻ tuổi, mạnh mẽ của chủ nhân.Trên nước da màu lúa mạch săn chắc của vai trái nhuốm máu đỏ tươi chói mắt. Sự gợi cảm khác và vẻ đẹp của máu tanh, thu hút ánh mắt của Tuyết Lạc, cô đau lòng thương xót, lại mang thêm chút xíu mùi xấu hổ.
Vết thương bị dao găm chém vào không sâu, nhưng dài tưới mười cm, thấy mà giật mình.
Tuyết Lạc và trợ lý Tiểu Hình của y sĩ Kim đưa Phong Hành Lãng xử lý vết thương. Khử trùng, bôi thuốc, dán miếng dán chuyên dụng để dán vết thương bằng chất liệu y tế sinh học hữu cơ thoáng khi thúc đẩy lành lành vết thương.
“Cậu hai, vai trái đừng chạm vào nước ít nhất hai ngày.”
Sau khi xử lý xong vết thương, trợ lý Tiểu Hình bàn giao, rồi bê khay y tế lên rời khỏi phòng. Thế là trong phòng chỉ còn lại Tuyết Lạc và Phong Hành Lãng.
Chắc vì để tránh đổ mồ hôi, nhiệt độ trong phòng được bác sĩ Hình chỉnh xuống rất thấp. Tuyết Lạc lo người đàn ông sẽ lạnh, dè dặt khoác áo ngủ lên trên vai của Phong Hành Lãng, chỉ sợ chạm vào vết thương bên trái của người đàn ông.
Sự dịu dàng của người phụ nữ khiến Phong Hành Lãng đưa mắt nhìn chăm chú. Tuyết Lạc đẫm nước mắt vô cùng động lòng người.
Máu tươi và tình trước nay đều có một tầng tác dụng thần bí bổ trợ cho nhau, kích thích lẫn nhau, cộng thêm nước mắt của người phụ nữ làm mồi lửa, gợi lên tình vận nguyên thủy nhất của người đàn ông. Thế là cơ thể phấn khích mà căng lên.
“Sao còn khóc nữa? Sợ sao?” Tiếng của Phong Hành Lãng mang theo từ tính nồng đậm, nhất là ánh mắt lúc anh nhìn về phía Tuyết Lạc, sáng như ngôi sao, dường như lại mang theo cả tà khí hơi âm u.
Tuyết Lạc mím cánh môi đỏ sạch sẽ như màu hoa anh đào, hơi khàn vì khóc, nói: “Phong Hành Lãng, cảm ơn anh đã đỡ cho tôi một dao.”
2: Tìm bà xã tốt cho anh!
Sự cảm động của người phụ nữ có lúc chính là đến bất ngờ như vậy, giống như anh không biết đứa bé khi nào sẽ hé ra cái răng nhỏ khiến mẹ vui vẻ không thôi. Loại cảm động từ sâu trong linh hồn kia không cần bất cứ chải chuốt gì đã vô cùng thơm tho.
“Vậy em định cảm ơn tôi thế nào? Chỉ nói miệng không thì không có thành ý quá rồi.” Âm thanh của Phong Hành Lãng trầm lắng.
Bỗng nhiên muốn trêu đùa, ngón trỏ của anh cong lại, nâng cái cằm tinh tế của Tuyết Lạc. Anh đang ngồi, bất thình lình bộ ngực đầy đặn đẹp đẽ của người phụ nữ đã gần ngay trước mắt, phập phồng quyến rũ người theo hơi thở của người phụ nữ.
Khiến người đàn không không muốn thử cảm giác hoặc vị giác của chúng cũng không được!
Thấy ánh mắt và giọng điệu tà tứ của người đàn ông, Tuyết Lạc đi một đàng khôn một dặm lập tức lùi lại một bước theo phản xạ, trả lời lời nói mờ ám, không kiêng dè của Phong Hành Lãng bằng giọng điệu cảnh giác.
“Tôi định, tôi định cùng anh cả của anh, tìm bà xã tốt cho anh!” Đây chính là nội dung Tuyết Lạc muốn cảm ơn Phong Hành Lãng thế nào.
Tìm phụ nữ cho chồng của mình? Người phụ nữ ngu ngốc này đúng là hào phóng.
Mặt mày Phong Hành Lãng rét lạnh, anh ngồi dậy, mạnh mẽ đè lên đã đè Tuyết Lạc ở giữa sô pha và ngực của anh.
Anh quyết định làm việc vừa rồi anh muốn làm: Thử cảm giác của cô.
Đây chỉ là bước đầu, cũng coi như là trừng phạt vì cô nói năng lỗ mãng. Trên đời vậy mà lại có người phụ nữ hào phóng muốn tìm phụ nữ cho chồng của mình à? Lâm Tuyết Lạc cô không vừa ý Phong Hành Lãng anh tới mức nào!
“Phong Hành Lãng, anh làm cái gì? Mau đứng dậy!” Tuyết Lạc hoang mang muốn đẩy cơ thể rắn chắc của Phong Hành Lãng ra, chỉ đáng tiếc cô mảnh khảnh làm giống như con kiến đang cố đẩy cái cây, ngược lại càng làm tăng thêm ma sát giữa hai người, càng tạo ra nhiều tình vận hơn.
“Lâm Tuyết Lạc, không phải em muốn cảm ơn tôi sao? Tôi muốn tự mình lấy!” Người đàn ông lôi cuốn khiến người mềm cả xương.
Không đợi Tuyết Lạc phản kháng lần nữa, ngón trỏ xương khớp rõ ràng của anh đã chui vào trong quần áo của cô, nặng nề vuốt qua nửa chỗ trắng ngần kia của cô, sau đó móc đầu nhọn kia ở giữa đốt ngón tay, nhẹ nhàng bóp một cái…
Cảm giác này tốt tới cực điểm, dường như ướm người làm ra cho Phong Hành Lãng vậy.
Bóp một cái không phải rất đau, nhưng lại ngứa tận xương, tạo ra cái đau nhẹ tinh tế. Tuyết Lạc lại nhận ra: Cô lại bị người đàn ông xấu xa này khinh bạc rồi!
“Phong Hành Lãng, anh… anh… anh khốn nạn! Thế mà anh còn dám khinh bạc tôi… Anh… anh xứng với anh cả của anh không?” Tuyết Lạc xấu hổ tới mức nói năng lộn xộn.
“Đây cùng lắm chỉ có thể tính là tình giữa nam và nữ! Có liên quan gì tới anh cả tôi?” Một tay của Phong Hành Lãng dứt khoát phủ lên một bên mềm mại của Tuyết Lạc, chỉ là cách lớp bọt dày cộp kia khiến anh hơi không vui.
Tuyết Lạc thẹn quá hóa giận, quyết định không nói lý lẽ gì với người đàn ông này nữa, vì người đàn ông này căn bản không thể dùng tư duy bình thường để đối mặt với vấn đề khiến người ta xấu hổ này.
Thế là Tuyết Lạc quyết định khiến người đàn ông này ghi nhớ, cô tích tụ sức lực lên trán, sau đó đập về phía sống mũi thẳng trông rất cứng kia của Phong Hành Lãng.
Tuyết Lạc tin chắc trán của cô chắc chắn sẽ cứng hơn sống mũi của Phong Hành Lãng.
Dường như không ngờ con cừu con dịu dàng Tuyết Lạc lại bất ngờ tấn công mình, Phong Hành Lãng nghiêng người tránh theo bản năng.
Cùng lúc này, Tuyết Lạc lại đệm thêm một đạp lên cái eo săn chắc của người đàn ông, lập tức bò dậy khỏi sô pha, có được tự do.
Thấy người phụ nữ chạy ra khỏi cửa phòng, Phong Hành Lãng vẫn chưa thấy đã và lửa tình tấn công, nghiêm giọng quát: “Đi đâu? Lát nữa em còn phải lau người cho tôi đấy!”
1: Để anh ta hôi chết đi cho rồi!
Lau cái quỷ nhà anh! Tuyết Lạc còn chưa hết sợ đã chạy ra khỏi phòng, chạy xuống dưới tầng.
Nhưng đợi Tuyết Lạc chạy đến phòng khách, hình như cô mới nhớ ra lời của bác sĩ Hình: Vai trái bị thương của Phong Hành Lãng không thể chạm vào nước ít nhất hai ngày.
Cô mới không lau người gì đó cho anh ta! Để anh ta hôi chết cho rồi!
Y sĩ Kim đã trên đường đến nhà họ Phong, dẫn theo hai chuyên gia khoa chữa bỏng cùng hội chẩn, họ đều là bạn tốt của y sĩ Kim, tin tưởng được.
Thấy Tuyết Lạc hoảng loạn chạy xuống tầng, thím An vội vàng tiến lên đón. “Bà chủ, cô sao vậy? Bị dọa sợ rồi đúng không? Hay là tôi nấu bát canh an thần cho cô uống nhé.”