Một câu hỏi này, quả thực hỏi đến khiến cho Tuyết Lạc nghẹn lại rồi. Bản thân làm sao có thể thích cái tên Phong Hành Lãng không coi ai ra gì kiêu căng ngạo mạn kia chứ?
“Chị Dĩ Cầm, chị hỏi như vậy, em sẽ giận đó! Em là chị dâu của Phong Hành Lãng, chị nói như vậy, chẳng phải là đưa em vào tình cảnh không chung thủy? Vả lại, đó càng là sự nhục nhã đối với Phong Lập Hân! Tuy là Phong Lập Hân bị lửa lớn thiêu hủy dung nhan, nhưng anh ấy là chồng trên pháp lý của em! Em sẽ tôn trọng anh ấy, sẽ bảo vệ anh ấy!”
Khi nói đến những lời này, trong lòng Tuyết Lạc thật sự rất buồn. Không chỉ là vì bản thân mình, phần hơn chính là vì Phong Lập Hân tàn phế.
“Tuyết Lạc, chị xin lỗi! Chị không nên hỏi như vậy. Chị xin lỗi! Đừng giận có được không, chị Dĩ Cầm xin lỗi em mà! Xin lỗi em mà Tuyết Lạc.” Thấy mắt Tuyết Lạc đẫm lệ, Hạ Dĩ Cầm vội vàng xin lỗi.
Trong tương lai không xa, họ có thể trở thành chị em dâu. Mà Phong Hành Lãng lại quan tâm đến anh trai mình Phong Lập Hân như vậy, cho nên phải giữ vững quan hệ với Tuyết Lạc.
“Không sao đâu. Em cũng biết là chị vô ý hỏi thôi.” Tuyết Lạc bình tĩnh lại tâm trạng của bản thân.
Mà ở phòng khách dưới lầu nhà họ Hạ, Ôn Mỹ Quyên đang răn dạy và dạy dỗ con gái thứ hai Hạ Dĩ Kỳ.
Cầm, Kỳ, Thư, Họa, Ôn Mỹ Quyên đã sinh cho Hạ Chính Dương ba đứa con gái, cho dù sinh đứa thứ tư ‘Hạ Dĩ Họa’, nói không chừng cũng là con gái. Mà cơ thể và tuổi tác của sớm đã không cho phép rồi Ôn Mỹ Quyên. Cho nên bà ta biết Hạ Chính Dương một lòng muốn một đứa con trai! Tuy là nguyện vọng này những năm này không có mãnh liệt như vậy nữa, nhưng bà ta vẫn có thể ngửi ra được tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu bén rễ của chồng mình Hạ Chính Dương.
Cho nên, Ôn Mỹ Quyên đem tất cả hy vọng gửi gắm lên người con gái lớn Hạ Dĩ Cầm, hy vọng nó có thể gả cho một người chồng tốt, từ đó mà làm rạng rỡ tổ tông nhà họ Hạ. Cũng để khiến cho Hạ Chính Dương coi trọng con gái mà Ôn Mỹ Quyên sinh ra.
“Hạ Dĩ Kỳ, mẹ phải nói trước lời không hay: Phong Hành Lãng này, là chị cả con nhắm tới trước. Cho nên con bắt buộc phải nhường chị cả con, không được tranh với chị cả, nghe rõ chưa hả!”
“Mẹ! Mẹ thiên vị nhỏ nhen! Mẹ dựa vào cái gì mà hạn chế tự do cho con thích gả vào nhà ai thì gả? Người đàn ông chị Hạ Dĩ Cầm nhắm tới, tại sao con không thể thích chứ?”
Hạ Dĩ Kỳ quả thực bất mãn với người mẹ thiên vị, liền mở miệng châm chọc nói: “Con gái lớn bảo bối của mẹ tối hôm qua còn bị Phong Hành Lãng người ta từ chối rồi! Sau đó mới ỉu xìu cụp đuôi trở về! Điều này nói lên điều gì? Nói lên rằng cậu hai nhà họ Phong căn bản không hề để mắt tới con gái lớn bảo bối thiên kim nổi tiếng của mẹ đâu!”
“Hạ Dĩ Kỳ, con……” Ôn Mỹ Quyên nghiêm một tiếng. Nhưng khi nhìn thấy con gái lớn Hạ Dĩ Cầm và Tuyết Lạc từ cầu thang đi xuống, liền dừng sự quở mắng lại. Bà không muốn tổn thương đến lòng tự tôn của con gái lớn Hạ Dĩ Cầm.
Tuyết Lạc không nhịn được mà oán thầm: Phong Hành Lãng có được ưa thích như thế sao? Điều này không khoa học nha!
1: Làm mai cho chính chồng của mình
Phân tích thật cẩn thận, cũng khá khoa học.
Đầu tiên, Phong Hành Lãng quả thực có mặt đẹp dáng đẹp. Cơ thể tráng kiện, dáng người thẳng tắp; đẹp trai lại nhiều tiền, hơn nữa còn được bao phủ bởi một chiếc áo khoác bí ẩn của tài phiệt mới nổi ở Thượng Hải, càng khiến cho nhiều phụ nữ đổ xô tới.
Trừ người vợ không tôn trọng anh lắm này ra, những người khác thật sự không nhìn ra được anh có khuyết điểm gì rõ ràng. Người đàn ông như vậy, không nghi ngờ gì đã thu hút ánh mắt của tiểu như nổi tiếng. Cho nên Phong Hành Lãng ở trước mặt ba tiểu thư nhà họ Hạ được chào đón và tranh giành như vậy, cũng là không lấy làm lạ gì.
Nhưng cũng không đến mức ba tiểu thư nhà họ Hạ phải tranh giành chứ.
“Mợ, con về đây.” Tuyết Lạc chào hỏi một tiếng.
“Tuyết Lạc, đừng đi gấp vậy. Vú Nghiêm làm bánh khoai mà con thích ăn, con ăn mấy cái rồi hẵng về.” Mợ Ôn Mỹ Quyên nhiệt tình hiếm thấy.
Ngày bình thường, Ôn Mỹ Quyên từ trước đến nay không lạnh không nóng, bất thình lình lại nhiệt tình một lần, điều này khiến Tuyết Lạc có chút được chiều chuộng mà ngạc nhiên. Cô lại nán lại.
Trong thư phòng, Ôn Mỹ Quyên một bên lấy cho Tuyết Lạc chiếc bánh khoai, một bên lại rót một ly nước hoa quả ướp lạnh. Trong giây phút này, Tuyết Lạc có chút cảm động vì được coi như con gái ruột mà đối đãi. Có điều sau đó, cô lại đề nghị của mợ làm cho kinh ngạc.
“Tuyết Lạc à, chắc con cũng nhìn ra được rồi, chị Dĩ Cầm của con nhắm được cậu hai nhà họ Phong Phong Hành Lãng! Con biết đấy, chị Dĩ Cầm của con kiêu căng tự mãn, vẫn luôn không để ý tới quý công tử của nhà nào. Nhưng lần này, nó thật sự thích cậu hai nhà họ Phong Phong Hành Lãng rồi.”
Tuyết Lạc hơi mím môi. Xem ra Phong Hành Lãng trong lòng ba thiên kim nhà họ Hạ, thật sự rất được ưa chuộng.
“Con bây giờ là vợ của Phong Lập Hân, cũng chính là chị dâu của Phong Hành Lãng. Con và Dĩ Cầm từ nhỏ đã tốt đẹp như vậy, tương lai làm chị em dâu, chẳng phải là chuyện tốt thân càng thêm thân sao! Cho nên, con nhất định phải giúp chị Dĩ Cầm của con. Thường xuyên nhắn đến Dĩ Cầm trước mặt Phong Hành Lãng, thường nói lời hay thay cho Dĩ Cầm.”
Tuyết Lạc xem ra đã nghe hiểu ra rồi: Mợ Ôn Mỹ Quyên đây là muốn cô làm mai cho Hạ Dĩ Cầm và Phong Hành Lãng.
“Mợ……mợ à, tính cách của Phong Hành Lãng kỳ lạ, con lo chị Dĩ Cầm sẽ thiệt thòi.” Tuyết Lạc nói khéo léo.
Nói sự thật, một người đàn ông đến chị dâu mình còn khinh bạc, phẩm hạnh chắc chắn không tốt tới đâu cả. Cứ nghĩ tới chuyện người đàn ông đó đã từng dùng ngón tay xâm nhập vào nơi đó của mình, Tuyết Lạc liền căm hận đến nghiến răng. Chỉ là chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, cô xấu hổ mở miệng khi nhắc đến với bất cứ người nào. Cũng vì bảo vệ thể diện cho người chồng Phong Lập Hân. Chỉ hy vọng Phong Hành Lãng có thể kìm cương ngựa bên bờ vực, đừng làm bất cứ chuyện gì xấu xa tổn thương đến anh trai anh ấy nữa.
"Đàn ông không tệ, đàn bà không yêu! Thêm nữa, Phong Hành Lãng có thể trở thành có thể trở thành tài phiệt mới nổi, chắc chắn cậu ấy có nơi hơn người. Khéo léo một chút là được rồi, làm sao có thể ngoan ngoãn thật thà như vậy chứ!” Ôn Mỹ Quyên không đồng ý.
Mợ Ôn Mỹ Quyên đây là đang khen người đàn ông đó sao? Phẩm hạnh ti tiện, làm sao có thể dùng một câu 'đàn ông không tệ, đàn bà không yêu' để che lấp?
Tuyết Lạc im lặng.
"Đúng rồi Tuyết Lạc, Phong Hành Lãng thích kiểu người con gái như thế nào? Là giống như Dĩ Cầm là tiểu thư nổi tiếng dịu dàng ưu nhã? Hay là kiểu nóng bỏng xinh đẹp kia? Với phẩm vị của Phong Hành Lãng, cậu ta chắc là thích kiểu phụ nữ giống như Dĩ Cầm nhà chúng ta mới đúng nhỉ.” Ôn Mỹ Quyên hỏi tràn đầy phấn khởi.
"Chuyện đó……Con cũng thực sự không rõ lắm. Phong Hành Lãng anh……anh ấy bình thường rất ít về nhà. Một khi về nhà cũng chỉ tới phòng điều trị thăm anh trai anh ấy. Con thật sự không biết rõ anh ấy rốt cuộc là thích kiểu người con gái như thế nào.” Tuyết Lạc nói thật.
"Ồ, là vậy à.” Ôn Mỹ Quyên tiếc thay, "Vậy cậu ấy bình thường thích ăn những gì, chắc con biết nhỉ?”
_____
2: Làm mai cho chính chồng của mình
Tuyết Lạc nhận ra rõ ràng rằng: Nếu như mình hôm nay không nói ra được gì, mợ Ôn Mỹ Quyên chắc chắn sẽ tiếp tục dò hỏi không ngừng.
“Anh ấy thích ăn mỳ Ý và bít tết, còn có những món ăn có xoài. Con thấy người làm thường làm cho anh ấy ăn như vậy.”
“Con đợi chút.” Ôn Mỹ Quyên khoa trương cầm giấy và bút tù trên bàn lên, vậy mà lại ghi lại không sót một chữ những lời Tuyết Lạc vừa nói.
Tuy Ôn Mỹ Quyên thường ngày đối với mình không lạnh không nóng, nhưng lúc này bà ta chính là một hình mẫu người mẹ hiền từ vĩ đại. Vì để con gái mình có thể gả tới một gia đình tốt, đơn giản là tan nát trái tim.
Cũng là để kiểm chứng câu nói này: Đứa trẻ có mẹ chính là bảo bối!
Trong căn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất lớn như vậy. Ánh mặt trời hiện ra long lanh lạ thường.
Nhưng người ở bên trong dường như rất ghét sức sống tràn đầy như vậy. Tâm trạng quyết định tâm cảnh.
"Tại sao bệnh tình của anh tôi lại nghiêm trọng như vậy? Nghiêm trọng đến mức phải dùng máy thở để duy trì sinh mệnh? Ông còn dám giấu diếm cả với tôi?” Gương mặt Phong Hành Lãng lạnh như khối băng ngàn năm, lạnh lùng nói từng chữ: “Nếu anh tôi có chuyện gì ngoài ý muốn, tôi sẽ chôn cả nhà ông già trẻ lớn bé cùng anh ấy!”
Bác sĩ Kim khẽ run sợ, ông tin rằng Phong Hành Lãng bị thù hận thôn tính thì sẽ làm được.
"Cậu hai, tôi cũng trông ngóng cậu cả sớm ngày khỏe lại. Nhưng mà, một người đến bản năng muốn sống cũng từ bỏ rồi, không phải là một người mà y học có thể cứu được.” Bác sĩ Kim nói ý tứ sâu xa.
“Anh có ý gì? Anh tôi sao lại không có ý thức muốn sống?” Phong Hành Lãng lạnh lùng ép hỏi.
Bác sĩ Kim tinh thần chán nản lắc đầu thở dài, "Từ sau khi cậu cả biết được tin qua đời của cô Lam Du Du, cả người đều sa sút tinh thần! Cậu ấy lại không tích cực điều trị, mỗi ngày chỉ để tôi bảo đảm trị liệu.”
"Một người con gái, là có thể khiến ý chí của anh ấy sa sút đến vậy? Lẽ nào đứa em là tôi không đáng để anh ấy vì tôi mà sống tiếp sao?” Phong Hành Lãng nghiêm giọng.
"Đây là hai thứ tình cảm khác nhau. Giống như câu nói đó: Hỏi thế gian tình là gì, mà đôi lứa hẹn thề sống chết! Chắc hẳn cậu cả muốn theo cô Lam Du Du mà đi.”
Khuôn ngực nhấp nhô của anh gần như lộ rõ qua lớp áo, bộ đồ được thiết kế khéo léo tôn lên vóc dáng hoàn hảo không một chút mỡ thừa của anh.
Phong Hành Lãng tháo chiếc cà vạt sọc sâu và rít lên: "Nói hết tình hình bệnh tật của anh tôi cho tôi. Nếu còn dám giấu diếm, ông vĩnh viễn đừng hòng gặp lại người nhà của ông nữa!”