⬅ Trước Tiếp ➡
2: Về sau phải ngoan một chút
Lúc dọn dẹp lại giường cưới, Tuyết Lạc phát hiện bên gối có một thứ gì đó bị rơi. Cỡ khoảng gần bằng đồng một tệ, hình như là món đồ điện tử. Tuyết Lạc nhặt lên xem xét, không hề biết đây là máy thay đổi giọng nói mà Phong Hành Lãng không cẩn thận làm rơi lại tối qua. Dùng để dán lên dây thanh quản, có thể thay đổi âm sắc phát âm.
Đây là thứ gì? Tuyết Lạc hoài nghi nhặt nó lên cho vào túi quần bò. Sau khi rửa mặt liền đi xuống lầu.
Nhưng vẫn là dậy muộn rồi. Thím An nói, Phong Hành Lãng đã phục vụ Phong Lập Hân ăn sáng rồi.
“Quản gia Mạc, ông xem đây là thứ gì? Tôi tìm thấy ở trong phòng. Chắc không phải là máy nghe lén đâu phải không? Nếu là nghe lén Lập Hân, vậy là không ổn rồi.” Tuyết Lạc cảm thấy vẫn là nói cho quản gia Mạc tốt hơn. Dù sao thì Phong Lập Hân là bị người ta hại đến mức hủy dung nhan. Có thể giữ được tính mạng đúng là không dễ, cho nên chuyện gì cũng phải cẩn thận một chút.
Quản gia Mạc nhìn một cái, hoá ra là máy thay đổi giọng nói. Thứ này không phải lẽ ra phải dính trên cổ cậu hai nhà họ Phong sao, tại sao lại tới tay của của mợ hai rồi? Lẽ nào, hai người họ tối qua đã chung chăn gối rồi? Nếu như thật sự là như vậy, thật là một chuyện tốt.
Đột nhiên, một cánh tay khỏe mạnh duỗi tới, sau đó máy biến đổi giọng nói trong tay  Tuyết Lạc rơi vào tay Phong Hành Lãng. “Tôi sẽ điều tra.”
Biết Phong Hành Lãng quan tâm Phong Lập Hân hơn cô, Tuyết Lạc bèn không hỏi gì thêm nhiều nữa.
“Đúng rồi, anh tôi thời gian gần đây phải làm một bước điều trị. Cô đừng đến phòng điều trị làm phiền anh ấy. Về sau phải ngoan một chút, đừng làm om sòm.” Phong Hành Lãng ngồi trước bàn ăn, tao nhã ăn bữa sáng phong phú của anh. Nhan sắc góc nghiêng gần như hoàn mỹ, phong thái đẹp trai.
Gì cơ? Người đàn ông này vậy mà lại muốn Lâm Tuyết Lạc cô đừng làm om sòm? Anh có còn lương tâm không?
“Phong Hành Lãng, người làm om sòm không phải là tôi nhỉ? Có lẽ phải là chính anh Phong Hành Lãng!” Tuyết Lạc nghiêm khắc đáp lại một câu, “Xin anh về sau hãy tôn trọng chị dâu của mình một chút!”
Tối qua vẫn còn là một con mèo nuôi dịu dàng ngoan ngoãn, làm sao lại cứ tới trước mặt Phong Hành Lãng anh, lại biến thành một con mèo hoang kiêu ngạo không nghe lời rồi chứ? Khiến người ta ngứa tay đủ kiểu muốn đánh cô.
"Tôi trước giờ chưa từng xem em là 'chị dâu' gì đó! Cho nên cô bớt tự xưng cái gì mà 'chị dâu' gì đó trước mặt tôi!” Phong Hành Lãng lạnh lùng hừ một tiếng, trên gương mặt đẹp trai nhẹ nhàng che đậy bởi một vẻ nghiêm nghị.
“……” Tuyết Lạc tức đến ngứa răng. Bản thân tối qua còn đồng ý với ‘Phong Lập Hân’ sẽ chăm sóc tốt cho em trai bảo bối của anh ấy! Nhìn dáng vẻ vênh váo tự đắc kiêu căng của người đàn ông này, còn cần cô chăm sóc à!
Khi Tuyết Lạc vừa muốn nổi đóa, Phong Hành Lãng kẹp giữa hai ngón tay một chiếc thẻ kim cương đưa qua. "Cầm lấy đi. Thẻ này có thể tiêu vô số một trăm ngàn tệ tiền từ thiện.”
Người đàn ông này vẫn còn nhớ chuyện mình từng muốn lấy của anh ta một trăm ngàn tiền từ thiện? Tính là gì chứ, sau khi tát một cái, lại cho một cái kẹo ăn?
"Cảm ơn ý tốt của cậu hai nhà họ Phong, tôi đã nghĩ tới cách khác rồi.” Tuyết Lạc không chấp nhận kiểu đạn bọc đường như thế này được. Hơn nữa cô đã quyết định nhận lấy sự giúp đỡ của Hạ Dĩ Cầm rồi.
"Đem tiền của nhà họ Hạ trả về! Cô bây giờ đã là người của nhà họ Phong chúng tôi.” Phong Hành Lãng lạnh lùng nghiêm nghị một tiếng, "Phải biết rõ thân phận của mình! Phải giữ gìn tốt mặt mũi của nhà họ Phong chúng tôi! mợ chủ của nhà họ Phong chúng tôi không cần người khác phải nuôi.”
Tuy những lời này của Phong Hành Lãng nói có hơi khó nghe, lại rất có lý. Bản thân đã gả vào nhà họ Phong rồi, đã là người của nhà họ Phong rồi. Lại về nhà họ Hạ lấy tiền, quả thực là khiến nhà họ Phong khó chịu rồi. Có điều phân tích của người đàn ông này thật sự đủ sắc bén, vậy mà lại biết mình tới nhà họ Hạ lấy tiền.
Xét thấy phẩm hạnh Phong Hành Lãng không đoan chính, chuyện lấy tiền của anh đi làm việc thiện, cũng coi như là giúp anh tích đức đi.
Nghĩ như vậy, cái tay của Tuyết Lạc đưa qua lấy tấm thẻ kim cương, lại thoải mái hơn nhiều.
1: Phong Hành Lãng được yêu thích như thế sao? Cái này không khoa học nha!
"Tùy ý dùng! Mợ chủ nhà họ Phong không cần phải tiết kiệm cho anh!” Phong Hành Lãng nghiêng mắt liếc nhìn Tuyết Lạc, nhưng lực giữa ngón tay lại không giảm đi, vẫn kẹp chặt lấy tấm thẻ kim cương như cũ, "Về sau nhớ ngoan ngoãn chút.”
Cứ luôn bảo cô ngoan chút? Anh đây là đang dỗ trẻ lên ba hay sao? Nhưng khi Tuyết Lạc nhìn thấ ánh mắt xấu xa của người đàn ông này, nhịp tim đập bất thình lình hụt mất nửa nhịp. Căn bản là không có cách nào có thể nhìn thẳng anh.
“Vậy tôi lấy một trăm ngàn tiền từ thiện.” Tuyết Lạc nhận lấy tấm thẻ kim cương đó, cúi đầu xuống.
Mỗi khi ở khoảng cách quá gần với người đàn ông này, Tuyết Lạc sẽ luôn có một loại cảm giác sắp không thở nổi. Nhịp tim cũng không khống chế được mà trở nên lộn xộn.
Diễn xong bộ phim 'ân ái’ trong phòng khách xong, Phong Hành Lãng liền rời khỏi nhà họ Phong, là bị một cuộc điện thoại gọi đi rồi.
Trong phòng khách có camera giám sát, kết nối đến phòng điều trị của Phong Lập Hân. Bộ phim ‘ân ái’ này, Phong Hành Lãng là để trấn an anh trai Phong Lập Hân, có thể nói là rất nghiêm túc dụng tâm mà diễn.
Sau khi ăn xong bữa sáng, Tuyết Lạc liền đem một trăm ngàn tiền từ thiện này đến viện mồ côi.
Thuận tiện mua cho đám củ cải nhỏ đáng yêu một đống đồ ăn vặt lớn mà chúng thích ăn và đồ dùng học tập. Nhìn thấy đám củ cải nhỏ đáng yêu ăn vui như vậy, chơi vui vẻ như thế, tâm trạng Tuyết Lạc cũng vui vẻ theo.
Hóa ra niềm vui cũng sẽ lây nhau.
Sau khi ăn bữa trưa đơn giảm cùng đám củ cải nhỏ, Tuyết Lạc lại về nhà họ Hạ. Là muốn trả lại thẻ ngân hàng của Hạ Dĩ Cầm cho cô ta.
Tưởng rằng bản thân lại sẽ không được chào đón, không ngờ lần này mới tới thì từ trên xuống dưới nhà họ Hạ đều rất nhiệt tình với cô. Bao gồm cả Hạ Dĩ Thư trước tới nay luôn là một gương mặt lạnh lùng. Còn mợ Ôn Mỹ Quyên, trước kia cũng là dáng vẻ thờ ơ, vậy mà lại chủ động hỏi Tuyết Lạc ăn cơm trưa chưa.
Này cũng quá nhiệt tình đi! Tuyết Lạc vẫn thật sự chưa có thích ứng được chút nào!
“Tuyết Lạc, Tuyết Lạc, mau nói cho tôi: Phong Hành Lãng có sở thích hứng thú cái gì? Anh ấy thích kiểu phụ nữ như thế nào? Tinh khiết và ngọt ngào? Hay lạnh như tảng băng? Hay nóng bỏng mê hoặc? Mau nói đi, mau nói đi.”
Vừa bước vào phòng khách nhà họ Hạ, Hạ Dĩ Kỳ liền xông qua, kéo Tuyết Lạc hỏi đông hỏi tây. Tất cả các chủ đề đều chỉ xoay quanh Phong Hành Lãng.
Tuyết Lạc thật sự không ngờ tới, Phong Hành Lãng trong mắt ba thiên kim nhà họ Hạ, được ưa thích như vậy, ưa chuộng như vậy.
"Không kể Phong Hành Lãng thích kiểu phụ nữ như thế nào, anh ấy đều sẽ không để mắt tới Hạ Dĩ Kỳ chị đâu! Chị bớt bám lấy anh ấy, anh ấy còn sẽ nhìn tới chị vài cái!” Hạ Dĩ Thư lại nói trúng tim đen.
“Hạ Dĩ Thư! Em cái đồ đê tiện không cần mặt mũi này! Mau cút tránh xa cho chị! Nếu không lão nương đánh cho răng rơi đầy đất!” Hạ Dĩ Kỳ giận dữ nắm tay.
Nhân lúc Hạ Dĩ Kỳ đuổi em gái Hạ Dĩ Thư, Tuyết Lạc thở dài một hơi bất đắc dĩ, sau đó nhanh chóng đi lên lầu tìm chị cả Hạ Dĩ Cầm.
Hạ Dĩ Cầm nửa nằm trước cửa sổ gió thổi ở lầu hai, dáng người yểu điệu. Cô ta là cô tiểu thư xinh đẹp hiếm hoi ở thành phố.
Có điều trông có vẻ dường như nét mặt có chút mất mát, cả người không xốc nổi tinh thần dậy.
“Chị Dĩ Cầm, đây là thẻ ngân hàng của chị. Của về chủ cũ.” Tuyết Lạc đặt tấm thẻ ngân hàng mà Hạ Dĩ Cầm đưa đến bên người cô ta, “Một trăm ngàn tiền từ thiện đó, Lập Hân đã thay em đưa viện trưởng Trì rồi.”
Không biết tại sao, Tuyết Lạc vẫn là chọn cách nói tiền từ thiện mà Phong Hành Lãng đưa thành Phong Lập Hân đưa. Nếu nghe như vậy, sẽ càng khiến người ngoài dễ chấp nhận.
Hạ Dĩ Cầm còn không nhìn lấy tấm thẻ ngân hàng đó, chỉ đau buồn thở dài một tiếng, “Tuyết Lạc, em nói xem cậu hai nhà họ Phong có phải là rất ghét chị?”
Tuyết Lạc khẽ giật mình, hóa ra nguyên nhân mà Hạ Dĩ Cầm buồn, là bởi vì tối qua bị Phong Hành Lãng từ chối rồi?
“Không, không đâu.” Tuyết Lạc không biết làm sao để an ủi Hạ Dĩ Cầm đang buồn rầu, “Có lẽ……có lẽ là bởi vì chuyện anh trai anh ấy Phong Lập Hân bị thương, cho nên mới trở nên như vậy……không gần gũi với mọi người như vậy.”
“Thật sao?” Hạ Dĩ Cầm nghe thấy lời an ủi này của Tuyết Lạc, tâm trạng dường như trong phút chốc liền tốt lên rất nhiều. Nhưng sau đó lại nhíu mày than thở, “Nhưng chị lại có thể nhìn ra được, anh ấy đối với em không tệ. Lại còn có thể hạ mình đến nhà họ Hạ đón em về.”
_____
2: Phong Hành Lãng được yêu thích như thế sao? Cái này không khoa học nha!
“Cái gì mà hạ mình chứ, đó không phải là bị anh trai anh ấy ép sao! Chị biết mà, anh ấy và anh trai anh ấy tình cảm rất tốt. Anh trai anh ấy lại yêu thương anh ấy có thừa, thậm chí là còn thiếu chút nữa là hy sinh tính mạng mình vì anh ấy……Cho nên Phong Hành Lãng cực kỳ nghe lời của anh trai.” Tuyết Lạc giải thích.
Hạ Dĩ Cầm im lặng gật gật đầu, im lặng nhìn gương mặt sạch sẽ xinh đẹp nhu mì của Tuyết Lạc kia, dịu dàng hỏi han kiểu thăm dò: “Tuyết Lạc, em nói thật với chị Dĩ Cầm đi, em có phải là thích Phong Hành Lãng rồi?”
⬅ Trước Tiếp ➡