Sau khi dừng lại trước một căn nhà vẫn còn sáng đèn, Chu Cảnh Thâm ôm Hàn Sắt Sắt xuống ngựa, đi đến gõ cửa.
Chỉ một lát sau, một cụ ông và một cụ bà cùng đội ô ra mở xửa. Trông thấy một nam tử trẻ tuổi anh tuấn cao lớn đang ôm chặt một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp đáng yêu thì liền biết là một cặp đôi mắc mưa, bọn họ bèn vội để hai người đi vào tiểu viện.
Chu Cảnh Thâm vừa đi vừa nói với hai cụ “Tại hạ là người Thương Châu, vị này là phu nhân của ta, chúng ta đến kinh thành du ngoạn nhưng không cẩn lận lạc đường trên núi, lại còn mắc mưa. Cảm phiền hai cụ cho chúng ta tá túc một đêm.”
Nghe chàng nói thế, Hàn Sắt Sắt lập tức ngẩng đầu lên, giương đôi mắt to tròn nhìn về phía chàng. Ấy, nói cái gì mà phu thê chứ? Trông cách ăn mặc của chúng ta có giống nhau đâụ Sao cái cớ vụng về này của đại ca đây vẫn có người tin thế nhỉ?
Nhưng hai cụ già chỉ hiền lành nhìn nhau cười, không hỏi thêm gì. Bọn họ dẫn hai người đến một căn kề vách với tiểu viện, nói hai người có thể ở đây. Nơi này từng là gian phòng mà con trai và con dâu bọn họ từng ở, giờ chúng kinh doanh trong kinh thành nên căn phòng liền để không. Nếu không ngại thì hai người có thể ngủ lại đây trước.
Vào thời điểm thế này mà lại gặp được người hảo tâm như thế khiến Chu Cảnh Thâm cảm tạ muốn phần. Đồng thời chàng lấy một miếng vàng lá dắt trong thắt lưng ra đưa cho hai cụ để trả thù lao.
Hai cụ già cũng không khách sáo, cụ ông cười nhận miếng vàng, cụ bà thì mở tủ trong phòng, ra hiệu cho bọn họ trong này đã có sẵn quần áo sạch cho bọn họ thay, sau đó hai cụ liền đi ra ngoài.
Hàn Sắt Sắt dầm mưa nên lạnh vô cùng, thật sự không chờ nổi nữa mà muốn thay quần áo. Nhưng lúc này hai người trai đơn gái chiếc ở trong phòng mà thay thì cũng không tiện lắm.
Vì thế Hàn Sắt Sắt đành phải liếc nhìn Chu Cảnh Thâm.
Chu Cảnh Thâm vừa mới dầm mưa nên trên người cũng bớt khô nóng đi đôi chút. Nhưng lúc trông thấy Hàn Sắt Sắt dầm mưa ướt sũng, chàng lại thấy không ổn rồi.
Lúc này thiếu nữ đang vừa thẹn vừa sợ lén lút nhìn chàng, muốn nói gì đó lại thôi. Mái tóc đen của nàng ướt sũng rũ sau lưng, bọt nước trong suốt nhỏ dọc xuống gương mặt trắng nõn nà, từng giọt nhỏ xuống. Cung trang màu hồng cũng đã ướt đẫm, dán sát lên cơ thể nàng thành một lớp vải sa mỏng tang. Cánh tay mảnh khảnh, hai chân trắng như tuyết, thậm chí cả ngực nàng và khe rãnh sâu hun hút đều đã hiện rõ mồn mồn trước mặt chàng.
Thật muốn ôm nàng vào lòng, xé toạc quần áo ướt đẫm, hôn lên môi và cả da thịt non mịn của nàng, muốn đè thiếu nữ xinh đẹp mê người này xuống, điên cuồng đâm vào sâu trong nàng…
Kết quả ngọn lửa du͙c vọng vừa chớm tắt đã lại bùng lên lần nữa.
Chu Cảnh Thâm hít một hơi thật sâu, quay người đưa lưng lại với Hàn Sắt Sắt “Cô nương… tôi không nhìn cô… cô mau thay quần áo đi…”
Thấy Chu Cảnh Thâm xoay người, trong lòng Hàn Sắt Sắt thầm thả like vì hành động khéo hiểu lòng người đó của chàng.
Vì thế Hàn Sắt Sắt cũng không lãng phí thời gian nữa mà cởi từng món đồ ra, quần áo ướt dán lên người cực kỳ khó chịu, vẫn nên mau chóng thay đồ khô để tránh bị cảm lạnh.