⬅ Trước Tiếp ➡
Về phần Chu Cảnh Thâm, chàng âm thầm siết chặt tay, mỗi một âm thanh từ phía Hàn Sắt Sắt dù chỉ là rất khẽ cũng đều khiến mặt chàng đỏ thêm một chút.
Chàng cố gắng vận nội công điều chỉnh hơi thở, tìm mọi cách loại bỏ những hình ảnh kiều diễm trong đầụ
Hàn Sắt Sắt đã cởi hết đồ ướt ra, vốn nàng định mặc một chiếc váy của con dâu hai cụ, nhưng lúc cầm yếm và quần lót, nàng lại thấy hơi khó xử.
Áo ngoài thì cũng thôi đi, nhưng đồ lót mà còn mặc đồ người khác ư?
Cứ kỳ lạ sao sao đó…
Ngay lúc Hàn Sắt Sắt đang do dự thì dưới mắt cá chân lại ngứa ngáy như có thứ gì đó lông lá cọ vào chân. Hàn Sắt Sắt cúi đầu xem, vừa khéo trông thấy con chuột dưới đất cũng đang ngẩng đầu lên nhìn cô. Bốn mắt nhìn nhau, Hàn Sắt Sắt hết hồn thét to “AAA ”
Chu Cảnh Thâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, liền trông thấy Hàn Sắt Sắt đang lao về phía chàng “Có chuột…”
Vừa hét xong, Hàn Sắt Sắt đã ôm lấy Chu Cảnh Thâm, run rẩy chui vào lòng chàng.
Trời đất tía má ơi, nàng sợ chuột nhất đó, đáng sợ quá.
Chu Cảnh Thâm bị Hàn Sắt Sắt ôm lập tức cứng đờ người, tay chân luống cuống, chợt nhận ra khi ôm ôn hương nhuyễn ngọc vào lòng, tất thảy những nỗ lực của chàng đều đã tan thành mây khói.
Vì vừa nãy chàng đã thấy hết, trừ một chiếc áo ngoài, bên trong nàng không hề mặc thứ gì nữa hết.
Bộ ngực sữa căng tròn va vào ngực chàng, hai đóa hoa hồng kiều diễm khiến máu toàn thân chàng sôi trào.
Đã thế giờ đây thiếu nữ đó còn cực kỳ sợ hãi, liều mạng ôm chặt cơ thể chàng, cọ qua cọ lại không ngừng trong lòng khiến chàng cảm nhận được bộ ngực sữa đầy kiêu ngạo của nàng căng tròn ưỡn lên. Chàng ngửi mùi hương thoang thoảng trên người nàng, không kìm được lòng mà đưa tay ôm lấy nàng, dịu dàng trấn an “Đừng sợ… đừng sợ, con chuột kia chạy rồi.”
Lúc này Hàn Sắt Sắt mới từ từ bình tĩnh lại, nàng run rẩy ngẩng đầu lên nhìn khắp phòng, xác định không còn thấy con chuột kia đâu nữa thì mới yên lòng.
Nhưng nàng lại lập tức nhận thức được mình vừa làm gì. Trên người nàng chỉ mới khoác một chiếc áo đã trần ͙truồng lao lên người một nam tử, như thế có khác gì cởi sạch ra đâụ Xấu hổ quá đi mất Lúc này Hàn Sắt Sắt chỉ muốn đập đầu chết luôn cho rồi…
Nàng vội vàng đẩy Chu Cảnh Thâm, muốn thoát khỏi cái ôm của chàng, kết quả là nàng chỉ mới nhúc nhích thì cánh tay ôm eo nàng của Chu Cảnh Thâm đã xiết chặt lại, khiến nàng ngã trở lại vào lòng chàng.
Hai bầu vú căng tròn của Hàn Sắt Sắt va mạnh lên lồng ngực chàng, đến chính nàng cũng thấy ngực bị va đaụ Lúc đang muốn khóc thì Chu Cảnh Thâm đã đưa tay đè gáy nàng, khiến mặt nàng hoàn toàn áp vào ngực chàng, sau đó chàng thở hổn hển, mặt đỏ bừng nói “Cô nương… nếu tôi đã nhìn thấy cơ thể của cô rồi… thì tôi sẽ phụ trách với cô.”
Nghe thấy thế, Hàn Sắt Sắt lập tức ngẩng đầu định giải thích, nhưng nàng vừa mở miệng định nói ta không cần huynh phụ trách thì Chu Cảnh Thâm đã nâng mặt nàng lên, cúi đầu hôn nàng.
Hàn Sắt Sắt vốn cũng đang mở miệng nên kết quả không chỉ bị Chu Cảnh Thâm chặn lời mà còn khiến chàng dễ dàng vươn lưỡi vào thăm giò, quất quýt đầu lưỡi mềm mại trơn ướt của nàng, mút vào quấy đảo không ngừng.
Trước khi xuyên sách, Hàn Sắt Sắt vẫn còn trong trắng. Đừng nói đến yêu đương, đến tay con trai nàng còn chưa từng nắm. Ấy thế mà giờ lại bị đàn ông hôn nồng nhiệt như thế khiến nàng hơi bất ngờ ngớ ra, không kịp phản ứng. Mặc dù nụ hôn của Chu Cảnh Thâm không có kỹ xảo gì, nhưng chàng lại hết sức nhiệt tình, sự nhiệt tình từ tận xương tủy đó lây sang cả Hàn Sắt Sắt, nàng bị chàng hôn một lúc cũng có chút cảm giác.
⬅ Trước Tiếp ➡