Đã thế cơ thể nóng rực của nam chính còn dán sát người nàng. Thứ vừa nóng vừa cứng kia còn dựng thẳng chống vào mông nàng. Mỗi lần ngựa chạy là nó lại đâm tới đâm lui, xấu hổ chết đi được.
Hàn Sắt Sắt vừa thẹn vừa vội “Vậy lát nữa đến thành trấn kế tiếp thì huynh thả ta xuống nhé?”
Kết quả Chu Cảnh Thâm lại lặng thinh một lúc, trong đầu nghĩ thầm “Cô nương… chẳng lẽ cô không ý thức được rằng cô không thể về được nữa rồi ư?”
Hàn Sắt Sắt bị gió lạnh quật vào mặt không mở nổi mắt. Nàng sợ lạnh nên khẽ dựa ra sau, trong lòng cực kỳ buồn bực. Ta là công chúa đó, ta ở đâu cũng chỉ cần báo tên ra thôi là bọn họ sẽ nâng kiệu tám người khiêng đưa ta về cung đó.
Dáng vẻ run rẩy của Hàn Sắt Sắt khiến Chu Cảnh Thâm vừa yêu vừa thương, cánh tay bất giác ôm Hàn Sắt Sắt lại sát thêm một chút.
“Cô nương… cô thả ta đi… công chúa Trường Bình sẽ không tha cho cô… Cô mà về thì chỉ có nước chịu chết…”
Hàn Sắt Sắt nghe xong liền giật thót. Bà mẹ nó, nghe câu này của nam chính đúng là muốn bệnh thật chứ.
Nàng vốn chỉ định thả hổ về rừng, kết quả bây giờ đã đâm lao thì phải theo lao, nên làm thế nào bây giờ?
Hàn Sắt Sắt rầu rĩ chống đầu, nhanh chóng nghĩ kế.
Thấy nàng mãi không lên tiếng, Chu Cảnh Thâm lại cho rằng nàng lo lắng cho đường lui của bản thân nên bèn tốt bụng trấn an “Cô nương, chỉ cần cô bằng lòng… thì có thể cùng ta về Minh Nguyệt sơn trang… Chu Cảnh Thâm ta nợ cô ân tình lớn như thế… chăm nom cô là điều nên làm…”
Nghe thấy câu đó, Hàn Sắt Sắt chỉ muốn ngã lăn quay ra.
Ai muốn về với huynh chứ?
Vốn ta đã có vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết cơ mà
Không được rồi, không được rồi. Hàn Sắt Sắt chỉ hận không thể lập tức bôi mỡ vào lòng bàn chân mà chạy. Vì thế trong cái khó ló cái khôn, nàng ấp úng khẽ nói “Ân công… Ta… Bây giờ huynh có thể dừng lại chút đã được không…”
Chu Cảnh Thâm không hiểu ý định của nàng nhưng vẫn ghìm dây cương để ngựa chạy chậm lại “Cô nương có chỗ nào không ổn sao?”
Hàn Sắt Sắt vốn định lát nữa sẽ lấy cớ đi vệ sinh rồi thừa cơ trốn vào rừng, sau đó chạy về thành. Tuy có nguy hiểm nhưng cũng được coi như là một lối thoát.
Nhưng chưa đợi nàng nói gì, bầu trời đã nổi sấm sét.
Hàn Sắt Sắt sợ run bần bật, ngẩng đầu liền trông thấy mây đen kéo đến kín bầu trời, một ánh chớp rạch sáng chẻ bầu trời ra làm đôi.
Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ vì nàng xuyên tạc kịch bản nên sắp bị thiên lôi giáng sét đánh ư?
Còn Chu Cảnh Thâm thấy trời sắp mưa thì lập tức thúc ngựa chạy về phía trước, đồng thời che chắn cho Hàn Sắt Sắt, cúi đầu ghé sát lại gò má nàng, nói “Cô nương… mặc kệ có chuyện gì thì cô cũng cứ nhịn trước đã. Bây giờ thời tiết thay đổi… chúng ta phải đi mau thôi…”
Hàn Sắt Sắt khóc không ra nước mắt. Nhìn khí thế này chắc phải mưa suốt đêm. Nàng chỉ muốn chạy thôi mà sao khó thế.
Đang nói chuyện thì giọt mưa nặng hạt đã rơi xuống, dội cho Hàn Sắt Sắt và Chu Cảnh Thâm ướt đẫm.
Mà kể cũng khéo, lúc này ngựa của bọn họ cũng vừa chạy qua một con dốc xuống núi, một cái thôn nhỏ xuất hiện trước mắt bọn họ.
Chu Cảnh Thâm lập tức quất ngựa nhanh chóng chạy vào thôn.