⬅ Trước Tiếp ➡
"Vậy thì chia làm hai nhóm đi, một nhóm đến trang trại xem sao, một nhóm lên núi hái ít trái cây. Sau khi về có thể cùng nhau đến tiệm tạp hóa nhỏ xem có bán gạo và mì không."
Tạ Di vừa nói xong, Hứa Sương Nhung liền khẽ rít lên một tiếng.
Cô ta một tay chống tường, một tay ôm bụng, sắc mặt hơi tái nhợt nói "Tôi hơi đau dạ dày, chắc không đi được rồi…"
Tạ Di khựng lại, gật đầu "Vậy cô ở nhà nghỉ ngơi đi, lát nữa tìm tổ chương trình xin ít thuốc uống."
Hứa Sương Nhung kéo đôi môi tái nhợt nở một nụ cười nhạt, sau đó vịn tường khó khăn quay về phòng.
Tạ Di như có điều suy nghĩ nhìn bóng lưng cô ta.
Trong nguyên tác đâu có nói Hứa Sương Nhung bị đau dạ dày.

Cuối cùng thành viên nhóm đi trang trại là Tạ Di, Thẩm Dương Khanh, Khâu Thừa Diệp, Liễu Ốc Tinh; thành viên nhóm lên núi hái quả là Lại Băng Tuyền, Tiêu Cảnh Tích, Úc Kim Triệt.
Lý do chia nhóm này cũng rấtđơn giản.
Vì trước đây có kinh nghiệm quét chuồng he0, nên Lại Băng Tuyền họ có ám ảnh sâu sắc với từ "trang trại".
Liễu Ốc Tinh thấy vậy liền xung phong đi trang trại, Khâu Thừa Diệp cũng như thuốc cao da chó cứ nhất quyết bám the0.
Tạ Di và Thẩm Dương Khanh thì khỏi phải nói, là lực lượng chủ lực bắt gia cầm, không đi thì bất lịch sự quá.
"Mọi người đều là người lợi hại."
Trước lúc chia tay, Lại Băng Tuyền chân thành nói với họ câu này, sau đó đe0 sọt quay người kiên quyết rời đi.
Nhóm Tạ Di đến cái gọi là "trang trại" mà tổ chương trình nói, nhưng lại chỉ thấy một cái ao, không khỏi ngây cả người.
"Đạo diễn Ngưu, trang trại đâu ạ?" Liễu Ốc Tinh ngập ngừng.
Đạo diễn Ngưu đưa tay chỉ cái ao "Ở đây nè. Tôi chỉ nói gia đình này có nuôi động vật, thế cá không phải là động vật à?"
Liễu Ốc Tinh không nói nên lời, trái lại Khâu Thừa Diệp lại thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường đến đây anh ta còn tưởng tượng đến nào là chuồng he0, chuồng bò, phân gà, phân dê, đâύ tranh tâm lý không ít.
Nếu là câu cá thì dễ xử lý rồi, ít nhất không quá ghê tởm.
"Câu cá đúng không, việc này tôi có kinh nghiệm."
Khâu Thừa Diệp lên tinh thần, lập tức đi lên phía trước nhất, vừa hay ở góc độ nửa bên mặt được ánh nắng chiếu vào.
Anh ta nhếch môi cười, cực kỳ vô tình để lộ góc nghiêng nam tính trước mặt Liễu Ốc Tinh.
"Nguyên liệu bữa tối hôm nay cứ giao cho tôi, đảm bảo để mọi người ăn cá no căng bụng. Liễu Ốc Tinh, lát nữa cô phụ trách xách giúp tôi…"
Lời còn chưa dứt, Khâu Thừa Diệp đã cảm thấy bên cạnh trống không, quay đầu nhìn lại, ba người vừa nãy còn đứng bên cạnh đã ngồi xổm bên bờ ao nghiên cứu dụng͟͟ cụ câu cá rồi.
"Cô Tạ, cái này dùng thế nào nhỉ?" Liễu Ốc Tinh tò mò vung vẩy cần câụ
"Trước tiên thế này rồi thế kia rồi thế này rồi thế kia, biết chưa?"
"Hình như… chưa."
"Vậy không sao, lát nữa cô cứ nhìn tôi câu nha, cái món này cô nhìn một cái là biết liền."
Liễu Ốc Tinh lộ ánh mắt kính phục "Cô Tạ, cô biết nhiều thứ thật đó."
"Vậy thì không có đâu, tôi cũng là lần đầu tiên câụ"
"A? Vậy sao cô lại…"
"Tự tin à?" Tạ Di toe toét cười, hàm răng trắng bóng lấp lánh dưới ánh mặt trời "Bởi vì tự tin, chính là tuyệt chiêu "

⬅ Trước Tiếp ➡