Úc Kim Triệt thì lại mỉm cười đưa bánh quy đến trước mặt Tạ Di.
"Chị ơi, nếu em mời chị ăn bánh quy, lát nữa chị có muốn cùng em đi dạo một lát không?"
Tạ Di quay người đi thẳng vào ßếp không ngoảnh đầu lại.
"Lần sau đừng để người không đáng tin đi mua đồ ăn nữa."
Khâu Thừa Diệp bực bội làu bàu, tự động xếp mình và Liễu Ốc Tinh vào cùng một phe "Liễu Ốc Tinh, cô đã liệt kê danh sách rồi thì cô nên tự đi mới phải. Thôi bỏ đi, tối tôi đi cùng cô."
Liễu Ốc Tinh cũng không nể mặt anh ta chút nào.
"Nếu là như vậy, tôi thấy người đáng tin cậy hơn anh Khâu còn khối người ra đó. Dù sao lúc nãy dọn ßếp, nếu không phải vì anh, tôi cũng đã dọn xong từ lâu rồi."
Thiên phú của Khâu Thừa Diệp – lúc người khác làm việc luôn có thể đứng ở chỗ vướng víu nhất.
Khâu Thừa Diệp không nói được lời nào, chỉ có thể ôm một bụng tức giận đi the0 sau gót Liễu Ốc Tinh vào ßếp.
Anh Mimi hôm nay sao lại ngoan ngoãn thế, chị Liễu vặn lại anh ta mấy lần mà anh ta không phản bác gì cả.
Đúng đó, bình thường sớm đã tức đến nhảy dựng lên rồi, hôm nay làm sao vậy?
Tôi biết tôi nói thế này hơi không nên, nhưng mọi người có thấy… anh Mimi hôm nay ở bên cạnh chị Liễu cứ như cún con ngoan ngoãn không?
Đúng Anh ta h0àn toàn không phản bác bất kỳ câu nào của chị Liễu Còn cứ lẽo đẽo the0 sau chị Liễu nữa Mấy việc bẩn thỉu như dọn ßếp anh ta cũng không hề ca thán Tuy rằng cũng chẳng giúp được gì nhiềụ
Tôi thấy anh Mimi rơi vào lưới tình rồi, tuy trước đây cũng có khuynh hướng này, nhưng lần này không giống.
Thần đồng ý Lần này thật sự không giống
Không chỉ bình luận trực tiếp phát hiện ra sự khác thường của Khâu Thừa Diệp, mà rấtnhanh sau đó, tất cả mọi người đều phát hiện ra.
Vì điều kiện có hạn, cuối cùng cả nhóm người họ tụ tập trước ßếp lò lớn cùng nhau h0àn thành một nồi rau xanh hầm thập cẩm đen sì xanh lè.
Cách làm cụ thể là trước tiên đun một nồi nước, sau đó rửa sach rau đã hái, bất kể là loại gì cũng tống hết vào.
Sau đó bắt đầu cho các loại gia vị vào, đặc biệt là nước tương bị run tay lỡ cho quá nhiềụ
Đừng nói nữa, tuy trông giống như nấu một nồi phân, nhưng ngửi cũng khó ngửi thật.
"Bây giờ chỉ có điều kiện thế này thôi, mọi người ăn tạm chút đi. Ăn xong buổi chiều chúng ta có thể đi xem xét xung quanh, nghe tổ chương trình nói gia đình này có một nông trại nhỏ ở phía sau không xa, biết đâu có thể kiếm được ít đồ ăn."
Đối mặt với nồi chất lỏng sền sệt không rõ nguồn gốc này, Liễu Ốc Tinh hơi cau mày, cố gắng giữ bình tĩnh nói.
Bất ngờ thay, Khâu Thừa Diệp bình thường thích kén cá chọn canh nhất lần này lại là người đầu tiên múc một bát, ngửa đầu húp một ngụm lớn.
Sau khi uống xong, một câu "vãi chưởng" còn chưa kịp thốt ra đã nghiêng đầu trợn mắt ngã lăn ra.
"Trong phân…"
"Có độc."
Khâu Thừa Diệp nói tɾong phân có độc suýt nữa thì bị đánh cho ra phân thật, lúc này mới ngoan ngoãn lại.
Sau bữa trưa, họ nghỉ trưa một lát tɾong căn phòng vừa mới dọn dẹp xong.
Buổi chiều chính thức bước vào phần ra ngoài tìm thức ăn.