⬅ Trước Tiếp ➡
Dường như được nụ cười này của cô cổ vũ, Liễu Ốc Tinh cũng không khỏi hăm hở muốn thử "Cô Tạ nói đúng, bất kể biết hay không, cứ tự tin trước đã "
Sau đó hai người họ liền cầm cần câu lên câu một cách loạn xạ.
Lúc quăng lưỡi câu suýt nữa thì văng tɾúng quần Khâu Thừa Diệp kéo anh ta đi luôn.
Thẩm Dương Khanh đứng bên cạnh sắp cười thành thằng ngốc rồi.
"Cô Tạ, giỏi thật, lại dụ được thêm một người rồi."
Khâu Thừa Diệp "…"
Anh Mimi Rõ ràng là câu chuyện của bốn người, tôi lại không xứng đáng có tên.
Anh Mimi hôm nay lại là một ngày làm màu thất bại.
Khâu Thừa Diệp sao có thể cho phép mình làm màu thất bại chứ.
Để tìm lại cảm giác tồn tại, anh ta bắt đầu đứng bên cạnh Liễu Ốc Tinh múa may quăng cần, vung cần đủ kiểu, mông hơi vểnh lên, dùng mọi tư thế tự cho là siêu ngầu, lặp đi lặp lại bên cạnh Liễu Ốc Tinh.
Giống y như một con công đang xòe đuôi.
Kết quả cuối cùng là Liễu Ốc Tinh bị anh ta quạt cho hắt xì một cái, sợ cảm lạnh nên đổi sang vị trí khác.
Tạ Di và Thẩm Dương Khanh như hai quần chúng ăn dưa đứng bên kia ôm bụng cười suýt nữa thì ngã khỏi ghế.
Tạ Di "Mông anh Mimi vểnh thế này có thể húc tung cả ao cá lên rồi."
Thẩm Dương Khanh "Anh Khâu, cứ quăng thế này nữa thì cái ao cá này thật sự sắp bị anh bao thầu rồi đó."
Hai người cùng nhau "Hahahahahahahahahaha…"
Khâu Thừa Diệp tức đến mức mở miệng chửi "Mẹ nhà…"
Sao tôi nghe như có chuyện gì liên quan đến mẹ ai đó thế nhỉ?
Bên này vui vẻ thế này thật sự câu được cá không đây hahahahaha.
Xem tình hình hiện tại, cần câu của cả bốn người đều không có dấu hiệu bị cá cắn câụ
Bữa trưa đúng là ăn không ngon, để đảm bảo bữa tối, họ tạm thời ký kết hợp đồng không làm màu cũng không chế giễu lẫn nhau, cuối cùng cũng yên tĩnh lại được.
Hiếm khi yên tĩnh lại, ý cười trên khóe môi Tạ Di vẫn chưa tan hết, cô chống cằm nhìn chằm chằm mặt nước phẳng lặng.
Trên mặt tuy đang cười, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt.
Dòng suy nghĩ sớm đã the0 ánh mắt lơ đãng mà bay xa.
Mộ… Dịch… Hòa.

Trong căn phòng tối tăm không có thiết bị chiếu sáng.
Ánh sáng yếu ớt xuyên qua cửa sổ giấy chiếu lên chiếc giường lớn tɾong phòng, Hứa Sương Nhung ngồi trên giường gấp lại cuốn sách cũ nát tɾong tay, ánh mắt sâu thẳm.
Hóa ra là như vậy.
Hóa ra tất cả mọi chuyện là như thế này.
Cô ta hình như, cuối cùng cũng biết được bí mật của thế giới này rồi.

Nhóm lên núi hái được nửa sọt trái cây chua rụng răng, tuy không ăn được nhưng có thể dùng để pha nước uống và trộn salad.
Thu hoạch của nhóm câu cá thì phong phú hơn.
Ban đầu bốn người ngồi đó cả buổi chiều cũng chỉ câu được hai con cá to bằng bàn tay, lại còn không có con nào là do Khâu Thừa Diệp tự xưng cao thủ câu cá câu được.
Tạ Di vừa nhìn thấy thế này không ổn rồi, bữa trưa đã không được ăn no, tối nay mà còn không ăn no nữa thì toi đời.
Thế là cô kiên quyết thay đồ lặn, nhắm mắt lại là nhảy xuống.
Câu cá biến thành vớt cá, một cây đinh ba tự chế khiến tɾong nước gần như không còn con cá nào sống sót.

⬅ Trước Tiếp ➡