Thấy Khâu Thừa Diệp lại ra vẻ rồi, đạo diễn Ngưu cũng không dội gáo nước lạnh vào anh ta, chỉ tiếp tục công bố quy tắc còn lại “Vậy thì thử xem sao.”
“Bởi vì nằm ở khu thương mại nổi tiếng trên mạng, doanh thu một ngày bình thường của quán này có thể đạt trung bình hai mươi ba nghìn.”
“Hôm nay quán này giao cho các vị kinh doanh, cũng không thể để chủ quán thua lỗ.”
“Cho nên số tiền mục tiêu của các vị cũng là hai mươi ba nghìn.”
“Tính đến trước chín giờ tối lúc nhà hàng đóng cửa, doanh thu đạt hai mươi ba nghìn thì xem như h0àn thành nhiệm vụ, nếu không thì toàn bộ thất bại, sẽ cùng nhau nhận hình phạt tàn khốc.”
Vừa nghe có hình phạt, Lại Băng Tuyền lập tức không vui, lườm Khâu Thừa Diệp một cái “Chỉ có anh nói nhiều, rảnh rỗi quá sao không đi xúc phân đi?”
Câu này là học từ Tạ Di.
Chị Lại lại học gì từ bà Tạ nữa rồi?
Sao toàn học mấy cái tinh hoa thế nhỉ.
“Một ngày hai mươi ba nghìn?” Vẫn là Liễu Ốc Tinh thực tế nhất, lập tức hỏi ra vấn đề cốt lõi nhất “Vậy định giá thực đơn bên này khoảng bao nhiêu?”
“Vẫn là cô Liễu rành nghề.”
Đạo diễn Ngưu lấy ra một bản thực đơn cho họ tham khảo “Đây là thực đơn thường ngày của quán này, nhưng cân nhắc những món trên đây các vị chưa chắc đã làm được, cho nên các vị có thể soạn lại một bản thực đơn riêng của các vị.”
“Định giá cũng do các vị quyết định, nhưng tuyệt đối không được quá khoa trương, phải phù hợp thực tế.”
Doanh thu một ngày cần đạt hai mươi ba nghìn, đối với một nhóm người không có kinh nghiệm kinh doanh nhà hàng mà nói, đây rõ ràng là một nhiệm vụ rấtkhó khăn.
Nhưng không cản được có người rấttự tin.
“Một ngày mới có hai mươi ba nghìn thôi à? Có gì khó đâụ”
Khâu Thừa Diệp khịt mũi coi thường “Một bữa ăn chẳng phải đã vượt qua giá này rồi sao? Mấy người đang coi thường chúng tôi à, ít nhất cũng phải đặt mục tiêu hai trăm nghìn chứ…”
Anh ta lời còn chưa nói xong đã bị Lại Băng Tuyền một chưởng đánh bay “Biến đi ”
Tát thêm dùm tui cái nữa
Xem Yêu Sát thấy sướng nhất lần này.
Khâu Thừa Diệp anh nói câu này tôi không thích nghe, rút lại maụ
Đúng là lúc nào cũng gây thù chuốc oán mà.
“Xem định giá trước đã.”
Liễu Ốc Tinh lật mở thực đơn, lúc nhìn thấy tên món ăn hơi khựng lại “Đây là…?”
Hứa Sương Nhung đọc nội dung trên đó.
“Liền Cánh Bay Đôi, Ai Lao Hu Du I love you , Mắt Dứa Đen Hong Kong Thích Em , Khoảnh Khắc Yêu Đương, 999 Đóa Hồng… Xem tên mấy món này, đây hình như là một nhà hàng tình yêụ”
Thật ra không cần xem tên món, chỉ nhìn cách trang trí của quán này cũng có thể nhìn ra đôi chút.
Không chỉ bóng bay màu hồng và trái tim ở cửa lớn bên ngoài, bên tɾong cũng tràn ngập hơi thở lãng mạn khắp nơi.
Nến thơ๓ và hoa hồng trên mỗi bàn, góc ước nguyện ổ khóa đồng tâm được đặt làm điểm check in, ảnh chụp chung của các cặp đôi chiếu liên tục trên màn hình tre0 tường…
“Đúng vậy, đây là một nhà hàng tình yêụ”
Giọng đạo diễn Ngưu đúng lúc vang lên “Là nhà hàng tình yêu duy nhất tɾong khu thương mại này, quán này rấtđược các cặp đôi yêu thích.”
“Bất kể là nam nữ giai đoạn mập mờ, cặp đôi giai đoạn yêu nồng cháy, hay là vợ chồng đã kết hôn, đều sẽ đến đây check in.”