Cô vừa cảm nhận nhịp tim, vừa giơ cổ tay lên nhìn chỉ số trên màn hình.
Nhịp tim hiện tại là 89.
So với mức ổn định khoảng 65 như mọi khi, rõ ràng là đã tăng lên rấtnhiềụ
Có nghĩa là giờ phút này cô đang rung động.
Vậy thì…
Mang tâm trạng thấp thỏm, cô lại mở trang tra cứu độ hảo cảm ra.
Độ hảo cảm đối với Thẩm Dương Khanh 82.
Tại sao vẫn là 82?
Rốt cuộc là có vấn đề ở đâu chứ.
…
Xe bus Yêu Sát dừng lại trước một Nhà Hàng Tình Yêu ở thị trấn du lịch.
Nói là Nhà Hàng Tình Yêu, là vì trên tường ngoài của nhà hàng này vẽ một trái tim cực lớn.
Phong cách kiến trúc tổng thể cũng là màu hồng, trên cửa lớn chạm khắc hoa văn trái tim, hai bên đặt những quả bóng bay màu hồng.
Nhìn là biết ngay một nhà hàng tràn ngập bầu không khí lãng mạn.
“Đây chính là địa điểm làm nhiệm vụ hôm nay của các vị.”
Sau khi vào nhà hàng, tám người còn chưa kịp nghỉ một chút, đã nhận được nhiệm vụ hôm nay.
“Nhiệm vụ hôm nay là… Kinh doanh nhà hàng tình yêu một ngày.”
“Chào mừng các vị quản lý ”
The0 giọng nói của đạo diễn Ngưu, một tấm vải đỏ trên tường đột nhiên rơi xuống, để lộ tấm poster khổng lồ chiếm cả bức tường.
Trong poster là ảnh của tám người họ, ai cũng mặc đồng phụcßếp trắng đội mũ đầu ßếp, khoanh tay trước ngực tự tin đối mặt với ống kính, tràn đầy cảm giác như người thành đạt.
Hứa Sương Nhung “…?”
Ảnh này chụp lúc nào vậy?
“Quê mùa đến mức tôi muốn báo cảnh sát rồi, đây là đang làm gì vậy?” Lại Băng Tuyền vẻ mặt ghét bỏ.
“Kinh doanh có nghĩa là… hôm nay chúng ta phải làm việc ở nhà hàng này sao?” Liễu Ốc Tinh dò hỏi.
Không hiểu sao, tɾong giọng nói của cô ấy lại có chút mong đợi mơ hồ.
Đạo diễn Ngưu cười bí ẩn “Đúng vậy, hôm nay các vị phải làm việc ở đây. Hơn nữa, chỉ có tám người các vị, phải gánh vác toàn bộ công việc của nhà hàng này.”
“Toàn bộ công việc là chỉ…” Tiêu Cảnh Tích cau mày.
Thẩm Dương Khanh giải thích rành mạch “Bao gồm khu ßếp, phụcvụ sảnh trước, quầy thu ngân, thậm chí là thu hút khách hàng vân vân, tất cả công việc.”
“Đúng ”
Đạo diễn Ngưu vốn định giải thích lại rấtbất ngờ khi Thẩm Dương Khanh lại có thể nói chính xác như vậy, không khỏi trêu ghẹo “Không nhìn ra nha, anh Thẩm cũng khá hiểu biết đó, trước đây từng làm thêm à?”
Lời này vừa nói ra, các nhân viên công tác đều bật cười.
Ai mà không biết Thẩm Dương Khanh là doanh nhân nổi tiếng thành đạt, sao có thể từng đi làm thêm chứ.
Nghe là biết ngay lời nói đùa.
Đối với điều này, Thẩm Dương Khanh lại không giải thích gì cả, chỉ cười mà không nói.
Tạ Di khẽ cau mày, the0 phản xạ liếc nhìn anh một cái.
Có lẽ, anh thật sự đã từng làm.
Mấy năm một mình ở nước ngoài đó, dường như chuyện gì xảy ra trên người anh cũng không khiến cô cảm thấy kỳ lạ nữa.
“Kinh doanh một nhà hàng có gì khó chứ.” Khâu Thừa Diệp bên kia lại bắt đầụ
Sau khi đạo diễn Ngưu công bố xong quy tắc liền cực kỳ khinh thường cười một tiếng “Ông biết tôi gần đây đang khởi nghiệp chứ? Công ty mấy trăm người tôi còn quản lý rõ ràng rành mạch, chỉ một nhà hàng nhỏ thế này mà để tôi kinh doanh, chẳng phải là chuyện đùa sao?”
“Xem ra anh Khâu khá tự tin nhỉ.”