Men Say Trong Đêm
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Một đôi giày màu xanh thêu những đám mây lành dừng trước mặt nàng, nàng ngẩng đầu, đập vào mắt nàng là Thẩm Khước vẻ mặt lạnh như băng.
"Trở về cùng bổn vương." Hắn nói như vậy.
Lục Tranh Minh nghĩ đây là mơ, nghe được tiếng chuông rung leng keng trên người hắn, nàng mới hiểu được đây không phải là mộng.
Đây cũng là tín vật của cô nương kia sao? Lục Tranh Minh khổ sở nghĩ.
"Nô tì không muốn trở về." Lục Tranh Minh nhìn về phía Thẩm Khước với đôi mắt đỏ ửng.
Hắn khẽ nhíu mày, "Bổn vương cũng không có nói muốn hưu ngươi."
"Người như vậy có khác gì hưu ta đâu " Lục Tranh Minh nén nước mắt, trâm cài tóc mất đi làm cho tóc rơi lả tả, thoạt nhìn thật điềm đạm đáng yêụ
Thẩm Khước thấy bộ dạng này của nàng, giọng nói cũng mềm mỏng hơn "Bổn vương chưa nhận lời chỉ biết có mỗi một mình nàng."
"Nô tì đã hiểụ" Nàng gục đầu xuống, không nói nữa.
"Nếu nàng cứ như thế, rất tốt."
Thẩm Khước dừng một chút lại phát giác nàng đang bị đông cứng, lập tức bế nàng lên.
Lục Tranh Minh chỉ cảm thấy thật sự ấm áp, nghe nhịp tim của hắn lại thở dài.
Nàng chưa từng nói cho Thẩm Khước nghe nàng vốn đã có thai được hai tháng, ban đầu vốn muốn chờ đến chiến sự ổn định sẽ nói cho hắn.
Nhưng e rằng hiện tại hắn cũng không muốn biết.
Sau khi quay về phủ, nàng càng ngày càng gầy yếu, ngược lại Thẩm Khước thường xuyên đến thăm nàng. Mãi đến khi nàng được năm tháng Thẩm Khước lại được phái đi trấn thủ biên quan. Nàng mới phát hiện ra thì ra trong thức ăn vẫn luôn bị người khác hạ độc.
Nàng không dám nghĩ tới, cũng không thể suy nghĩ được nhưng vị giai nhân này nhận được khẩu dụ của Vương gia tới muốn giết nàng, nàng phảng phất như vừa tỉnh dậy từ trong giấc mộng.
Thanh danh bên ngoài của nàng, Vương gia không muốn trở thành đầu đề câu chuyện của người đời.
Thật nực cười và hoang đường biết bao.
Mãi cho đến trước khi nàng chết, nàng đã suy nghĩ muốn van cầu bọn họ có thể tha cho đứa nhỏ của nàng.
Nhưng tận đáy lòng nàng vẫn luôn hy vọng có thể gặp lại hắn một lần.
Nàng căm hận loại tình yêu độc hại của nàng đối với Thẩm Khước.
Oán khí của nàng quá nặng, không thể đầu thai làm người, nàng biến thành u hồn du đãng ở thế gian này, lại bị bám vào trên cây trâm ngọc, trâm ngọc dựa vào nàng có chút pháp lực, nói cho nàng chỉ cần làm lại một đời, hóa giải tình kiếp là có thể làm người một lần nữa.
Lục Tranh Minh đốt ngọn nến, nàng kết luận hôm nay Tiểu Vương gia không trở lại, lấy ra bức tranh thêu từ lâụ
Thẩm Khước lại đến, hắn không giống ngày xưa mặc triều phục lại uống say mèm.
Thẩm Khước đi từ xa đã nhìn thấy Lục Tranh Minh đốt nến thơm, lấy ra bức tranh thêu bắt đầu thêu một vài hoa văn, hắn cảm thấy Lục Tranh Minh hẳn là sẽ không làm chuyện này.
Mấy năm nay Lục Tranh Minh mặc dù không được nuôi dạy tỉ mỉ như nữ nhi nhà quan lại nhà người ta, nhưng chắc cũng là cẩm y ngọc thực.
Dù sao nàng sẽ là người hầu hạ người khác trong tương lai.
Thẩm Khước đứng ở ngoài cửa một hồi, hắn nghĩ nếu Lục Tranh Minh là Công chúa thì tốt biết bao nhiêụ
Đơn thuần lãnh đạm mặc hắn bài bố.
Sau đó hắn lắc đầu tự giễu, đi ra đình viện.
Lục Tranh Minh ngẩng đầu thấy bóng dáng Thẩm Khước rời đi thì thở dài.

⬅ Trước Tiếp ➡