Men Say Trong Đêm
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡
Giữa bọn họ đến tột cùng là duyên phận hay là kiếp nạn đây?
Sáng sớm, chim khách ríu rít bên cửa sổ, khiến cho người tâm phiền ý loạn, Lục Tranh Minh nhìn chằm chằm vào mẫu thêu, lúc này nàng mới phát hiện ra đã lâu không trở về thăm ma ma ở Xuân Ngọc lâụ
Nàng miễn cưỡng đi đến thư phòng của Thẩm Khước, nương theo cái cớ muốn mua son phấn nói phải ra ngoài một chuyến, Thẩm Khước cũng không đi ra gặp nàng, chỉ có gã sai vặt bên người Thẩm Khước đi ra rất cung kính nói Vương gia đã đáp ứng yêu cầu của nàng.
Cuối cùng ra khỏi Vương phủ, nàng mới cảm giác lúc này mới là tự do tự tại mà một người nên có.
Nàng tràn đầy hăng hái mua một đống phấn son và trang sức quý giá đẹp đẽ. Nàng nghĩ ngày trước toàn bộ trái tim cùng suy nghĩ của nàng đều đặt trên người Thẩm Khước, nhưng lại chưa bao giờ vì bọn tỷ muội tốt của Xuân Ngọc lâụ
Dù sao nàng cũng từng hy vọng bọn họ có thể giống như trên thoại bản viết giúp nhau lúc hoạn nạn, tương kính như tân.
Nàng nhân dịp mua xiêm y ăn mặc cải trang một phen, giả trang thành gã sai vặt, bỏ rơi hai tên gia đinh kia, liền vội vàng chạy tới Xuân Ngọc lâụ
"Ma ma, Đinh viên ngoại của Nhạc Dương lầu tặng vài thứ." Lục Tranh Minh ấn cổ họng nói với mama.
Ma ma đang bận tính sổ sách, lật đi lật lại nhiều lần vẫn tính không rõ ràng lắm.
"Ai ui, ma ma ta bận tới bể đầu sứt trán, còn đưa cái gì vậy chứ, cứ bỏ ở đó đi."
Nào ngờ Lục Tranh Minh lại cười ra tiếng, đầu vừa ngẩng lên, lúc này ma ma mới nhận ra cô.
"Nữ nhi "
"Ma ma " Lục Tranh Minh vờ như muốn bổ nhào vào trong lòng của mama.
"Ai ui, tiểu tổ tông của ta ơi, nếu mà để cho Tiểu Vương gia biết thì phải làm sao đây " Ma ma có chút lo lắng, kéo Lục Tranh Minh hỏi.
"Ma ma, hắn sẽ không biết, con có mang tới vài thứ cho mấy tỷ muội và người."
Ma ma nhìn nhìn mấy cái rương kia nói "Thấy con mang tới mấy thứ tốt này, ma ma biết tiểu Vương gia đối với con không tệ."
"Nhưng nếu con đã gả tới Vương phủ, cũng phải tránh rảnh rỗi. Nghe ma ma nói, sớm trở về đi, đừng làm cho Vương gia tức giận."
"Con đã biết, ma ma." Lục Tranh Minh có chút bất mãn gật đầụ
Nào biết được tất cả các thứ này đều rơi vào trong mắt người thứ 3, hắn ta ở một bên buồn cười nhìn, nhịn không được phải tiến lên trêu đùa một phen.
Hắn ta cầm bội kiếm, sải bước tiến đến, hỏi "Đây là gã sai vặt nhà nào, mi thanh mục tú như vậy."
Lục Tranh Minh tập trung nhìn, người này mặc áo bào đen bên trên còn có đám mây lành được phác thảo tỉ mỉ bằng kim tuyến, dáng vẻ thật ra đoan chính, có điều trên mặt có mấy vết sẹo mờ, thật sự tăng thêm vài phần anh khí.
"Đại tướng quân.. đây.." Ma ma bối rối ngăn cản Lục Tranh Minh, không cho Dạ Lan nhìn đến.
"Đây là gia đinh của Đinh viên ngoại, được phái tới đây tặng vài thứ." Ma ma cuống quít nháy mắt cho Lục Tranh Minh.
Lục Tranh Minh ngầm hiểu, vội nói phải đi về phục mệnh với Đinh viên ngoại.

⬅ Trước Tiếp ➡