Men Say Trong Đêm
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng bị biểu tình như vậy của Thẩm Khước đâm đau lòng, hắn chưa bao giờ dùng biểu tình này nhìn nàng.
Nàng nhìn hồi lâu, rốt cuộc cũng chờ đến khi hai người kia muốn vào phòng, Thẩm Khước lại đột nhiên quay đầu nhìn qua, tầm mắt hai người chạm nhau, một đôi hàm chứa nước mắt, một đôi lại không hề mảy may gợn sóng.
Dưới tình thế cấp bách, Lục Tranh Minh không kịp trốn, chỉ cảm thấy vừa xấu hổ lại vừa tức giận, đỏ mắt chạy đi lại không cẩn thận đánh rơi trâm ngọc trên mặt đất, vài giọt nước mắt rơi trên trâm nên nó cũng có mấy phần linh khí.
Tiểu Vương gia cũng không phải hoàn toàn không biết yêu đương, tuy hắn ôm giai nhân nhưng từ xa xa đã trông thấy Lục Tranh Minh.
Một khuôn mặt đẹp như vậy, mặc kệ đi đến đâu cũng đều hết sức chói mắt.
Hắn đi đến sau tường nhặt cây trâm ngọc kia lên, nhìn kỹ thì thấy đó là do hắn sai người làm, nàng đến tìm hắn.
Trên đời này có thể tùy ý tìm được loại ngọc màu xanh lục, chỉ có loại hồng ngọc này là thế gian khó cầu, có câu nói, hồng ngọc có giá trị liên thành.
Năm đó hắn đã tốn không ít công sức mới có được khối hồng ngọc Hòa Điền này, đây vốn để hắn làm lễ vật dâng lên Hoàng đế.
Nhưng giờ Thẩm Khước lại mang chế thành trâm ngọc đưa cho Lục Tranh Minh, xem như tín vật giữa hai người.
Lục Tranh Minh cảm thấy trâm ngọc này không tầm thường nhưng nàng không ngờ đến dã tâm của Tiểu Vương gia không chỉ đơn giản dừng ở một khối hồng ngọc.
Hóa ra đối với hắn, hồng ngọc cho dù có quý giá hơn nữa cũng chỉ là một món đồ, nàng có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành hơn nữa cũng chỉ là một ả kỹ nữ mà thôi.
Nếu Tiểu Vương gia tôn quý mà ghét bỏ thì cũng không đáng một đồng.
Quen biết
Lục Tranh Minh nghiêng ngả lảo đảo không biết chạy đi nơi nào, nàng không muốn hồi phủ Vương gia nữa, không muốn lại nhìn sắc mặt người khác.
Nàng đã mất đi ân sủng của Tiểu Vương gia, không có lý do để tiếp tục lưu lại.
Lục Tranh Minh nhận một chút đồ vật, nàng cũng có khí tiết, vàng bạc châu báu một mực không lấy, nhưng nàng bỗng nhiên hoảng sợ phát giác cây trâm ngọc trên đầu không thấy nữa.
Nàng không quan tâm nhiều nữa, phải chạy về Xuân Ngọc lâụ Song giờ phút này nàng mới phát hiện ra Xuân Ngọc lâu chẳng biết vào lúc nào đắc tội đại quan ở Kinh thành mà đã biến mất không còn chút tin tức.
Trên đời này lại chỉ còn một mình nàng thôi.
Nàng hận bản thân ngày thường luôn phí hết tâm tư muốn đạt được ân sủng của Vương gia, kết quả ngay cả một Xuân Ngọc lâu cũng không rảnh để chú ý đến.
Nghĩ đến ma ma đã từng sai người đưa cho nàng mấy phong thư. Lần nào nàng cũng trông thấy nhưng đều bị gã sai vặt bên người Thẩm Khước nhận lấy, cho rằng Thẩm Khước không vui khi thấy nàng liên hệ với Xuân Ngọc lâụ
Nhưng hôm nay, nàng nghĩ phải đi tìm ma ma của Xuân Ngọc lâu, muốn tìm tỷ muội của ngày xưa, nhưng trong biển người mênh mông này biết đi tìm nơi đâu?
Trời đêm lạnh như băng, một mình nàng không nơi nương tựa, đành phải co rúc ở một góc đường.
Nàng quấn áo choàng, trong lòng lại nghĩ có ai có thể ngờ được Lục Tranh Minh danh chấn Kinh thành sẽ lưu lạc đến tình cảnh như ngày hôm nay đây?

⬅ Trước Tiếp ➡