Men Say Trong Đêm
Chương 5
⬅ Trước Tiếp ➡
"Tranh Minh có người nhà quan trọng không?"
Lục Tranh Minh ngẩn người, nàng dường như chưa từng có người nhà. Trước khi bị bán đến kỹ viện năm mười bốn tuổi, nàng chẳng qua cũng chỉ ở nhờ tại nhà thân thích, những người đó cũng không được coi là người nhà của nàng.
"Có, nhưng nô gia đã quên rồi." Lục Tranh Minh xoa xoa tóc, nhìn qua không mấy để tâm.
"Hay lắm, hay cho một câu đã quên."
Thẩm Khước thở dài, khoác trang phục tân lang nhìn ánh trăng trên bầu trời, không nói thêm gì. Hắn cảm thấy bản thân không nên bày tỏ nỗi lòng với nữ nhân không rõ lai lịch này.
Bỗng nhiên Lục Tranh Minh cảm thấy vị Tiểu Vương gia Nam Dương vương phủ này cũng không hề thuận buồm xuôi gió như lời thế nhân đồn đãi.
Xem ra có tiền cũng không nhất định có thể điều khiển được ma quỷ.
Lục Tranh Minh cười lắc lắc đầu, tựa như có chút thương cảm, nhưng vì sao nàng lại vì tiền mà bị bán đi bán lại cơ chứ.
"Vương gia, sắc trời không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi thôi." Lục Tranh Minh vừa nói vừa muốn cởi bỏ áo cưới thêu loan phượng.
Thẩm Khước quay đầu lại nhìn Lục Tranh Minh "Không cần, từ hôm nay trở đi, bổn vương ngủ ở thư phòng."
"Vương gia đây là ý gì?" Lục Tranh Minh bình tĩnh nhìn về phía hắn.
Lại thấy đôi mắt lạnh như băng của Thẩm Khước đâm nàng bị thương.
Thẩm Khước không để ý đến nàng nữa, chỉ mở cửa phòng rời đi luôn.
Lục Tranh Minh ngơ ngẩn kinh ngạc một hồi lâu, sau đó lại cười cười chua xót.
Hao hết tâm tư cưới vào cửa sao lại còn muốn thủ thân như ngọc chứ.
Xem ra là thật sự phiền chán nàng.
Nàng đúng là càng sống càng không bằng ngày xưa, đến cả lòng Vương gia cũng không lấy được chút nào.
Sau đêm tân hôn, vậy mà Thẩm Khước chưa từng ghé lại.
Đối với nữ tử, đêm tân hôn như thế này quả là vô cùng nhục nhã.
Lục Tranh Minh cảm thán trong lòng, ân sủng này thật sự như một làn gió, nói tan là tan, nếu nói không để ý chút nào chính là giả.
Suy cho cùng nàng cũng chỉ là một nữ tử nhỏ bé mà thôi.
Biệt viện thuộc về nàng được bố trí rất tốt, nha hoàn, cảnh sắc mọi thứ không những không tệ mà còn rất lịch sự tao nhã, nàng biết Thẩm Khước không phải không giành tâm tư cho nàng.
Hiện giờ vị trí Chính phi vẫn còn trống nên có thể để một Trắc phi như nàng hô mưa gọi gió, nha hoàn trong phủ cũng rất cung kính với nàng.
Lục Tranh Minh ngồi trên ghế nhẹ nhàng phe phẩy quạt lông vũ, suy nghĩ, nếu không có bộ da này sẽ là quang cảnh thế nào đây?
Nàng nhớ đến thật lâu thật lâu trước đây, từ khi nàng bị nhốt trong một hộp gỗ đàn được tạo ra từ một cây cổ thụ trăm năm, hộp có mùi thơm ngào ngạt.
Nhưng vậy thì thế nào? Chung quy vẫn là vật chết mà thôi, một mình nàng tịch mịch lại tịch mịch đếm từng ngày.
Cuối cùng chờ đến khi trâm ngọc có một chút pháp lực, nàng lập tức nhớ đến, kiếp trước nàng ở nơi băng sơn tuyết địa rốt cuộc cũng chờ được Tiểu Vương gia đánh giặc trở về từ biên cương.
Nàng vốn tưởng rằng hắn sẽ thật vui mừng, còn đặc biệt cài cây trâm hắn sai người mài giũa cẩn thận. Nhưng nàng lại không ngờ trong ngực hắn đã nhiều thêm một vị giai nhân.
Giai nhân cũng không có dung mạo xinh đẹp bằng nàng nhưng trong mắt Thẩm Khước lại tựa như chỉ có nữ tử đó.

⬅ Trước Tiếp ➡