Men Say Trong Đêm
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡
"Nữ nhi của ta cũng nên gả đi rồi."
Tú bà xoay người sang chỗ khác, lén lau nước mắt nhỏ xuống.
"Ma ma, Tiểu Vương gia sẽ đối xử với con rất tốt, không phải hắn đã cho Xuân Ngọc lâu chúng ta không ít vàng bạc châu báu sao, đây là chuyện tốt."
"Ma ma biết, xưa nay tính tình của con lạnh lùng. Từ lúc mười bốn tuổi con bị bán đến Xuân Ngọc lâu này, đến nay khi đã trở thành hoa khôi của Xuân Ngọc lâu, chưa từng rơi một giọt nước mắt."
"Mấy năm nay con vì Xuân ngọc lâu chúng ta cũng làm không ít, nữ nhi lớn tuổi rồi, cũng nên tìm nơi nương tựa tốt."
"Chỉ là có mấy lời ma ma hy vọng con có thể nhớ kỹ, lòng nam nhân như mặt trời rực rỡ của ngày hạ tháng sáu, không lâu dài được."
Tú bà dừng một chút, tựa như đang suy tư điều gì.
"Con ngàn vạn lần phải tự giữ mình, không nên .. động lòng."
Nói xong tú bà thay Lục Tranh Minh cài cây trâm lên.
"Bà già như ta đây không dài dòng nữa, kiệu hoa sắp đến rồi."
Tú bà dùng tay áo lau nước mắt, sau đó tự tay giúp Lục Tranh Minh phủ khăn voan lên.
Thẩm Khước cưỡi ngựa, nhìn qua đúng thật là khí phách hăng hái, hắn nắm lấy tay Lục Tranh Minh, đỡ nàng lên kiệu hoa.
"Sao nàng không hỏi xem ta đã chịu bao nhiêu đau khổ?" Thẩm Khước hài hước hỏi.
"Nô gia cảm thấy nhất định Vương gia có thể giữ lời." Giọng Lục Tranh Minh rất nhỏ nhưng Thẩm Khước lại nghe được rất rõ ràng.
"Hừ." Thẩm Khước cưỡi lên con ngựa trắng, giục nó lên đường.
Tư lễ xướng lên trước lễ đường.
"Nhất bái thiên địa"
"Nhị bái cao đường"
"Phu thê giao bái"
"Đưa vào động phòng"
Lục Tranh Minh trùm khăn voan đỏ nên đương nhiên không nhìn thấy mặt mày tươi cười của Thẩm Khước, cũng không thấy được khuôn mặt không cảm xúc của Nam Dương vương ở trên vị trí cao đường.
Nàng chỉ biết đây là mệnh của nàng, mệnh đã định nàng luân hồi, trước nay đều do người khác sắp đặt số mệnh của nàng.
"Lục Tranh Minh."
Thẩm Khước đẩy cửa ra, gấp gáp khó kiềm chế mà xốc khăn voan của nàng lên.
Lúc này Lục Tranh Minh mới nhìn thấy dây cột tóc đỏ tươi và quan phục tân lang đỏ như lửa của Thẩm Khước, còn có đôi con ngươi đen nhánh sâu không thấy đáy kia của hắn.
Giữa đôi mày của Thẩm Khước vương ý cười lại nhuốm mấy phần men say "Ta cầu xin phụ vương hết mấy ngày ông ấy cũng không chịụ Nhưng bổn vương cảm thấy nàng xứng làm phi của ta, cũng là thê tử duy nhất trong phủ ta hiện tại, nàng thấy thế nào?"
Lục Tranh Minh hỏi "Thê tử thì thế nào?"
Thẩm Khước xoa xoa trán nàng "Thê tử ấy à, chính là nữ nhân quan trọng nhất đối với một nam nhân, cũng là nữ nhân quan trọng nhất trong phủ."
Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào phòng, Thẩm Khước đứng trước cửa, hôm nay là ngày đại hỷ của hắn, nhưng hắn lại nhớ đến ngạch nương của mình.
Ngạch nương của hắn là cấm kỵ không được phép nhắc đến trong phủ này.
Bà là ngạch nương duy nhất của hắn nhưng lại không phải thê tử của phụ vương. Trong vô số đêm, sau khi ngạch nương dỗ hắn ngủ xong thì đứng cạnh cửa khổ sở chờ đợi, Thẩm Khước biết, bà đang chờ phụ vương.
Mãi đến trước khi bà đi, phụ vương vẫn còn lưu luyến ở chỗ nữ nhân khác.
Nhưng bởi vì xuất thân thấp hèn, cho nên đến giờ e là cũng không thể làm ngạch nương duy nhất nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡