Men Say Trong Đêm
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡
Người khác không biết nhưng Thẩm Khước biết. Ngạch nương của Thẩm Khước cũng là một vị nhạc sư có dung mạo xinh đẹp như thế này, chỉ là một ở trong phủ Vương gia, một ở trong Xuân Ngọc lâu này mà thôi.
Kết thúc khúc nhạc, Thẩm Khước không khỏi vỗ tay, trầm trồ khen ngợi.
Lục Tranh Minh thu đàn lại "Vương gia, đây có tính là bản lĩnh của nô gia không?"
Thẩm Khước hơi sửng sốt "Tính, tính chứ." Hắn nhìn về phía khuôn mặt bị ánh nến chiếu lên của Lục Tranh Minh, chỉ cảm thấy nhìn qua nàng hết sức dịu dàng, hắn có chút hoảng hốt, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.
"Nàng có bằng lòng theo bổn vương về phủ không?"
"Vương gia là muốn tinh tế tìm tòi nghiên cứu bản lĩnh của nô gia sao?"
"Bổn vương chỉ là cảm thấy trong phủ thiếu một vị tiểu thiếp xinh đẹp như hoa thế này thôi."
Thẩm Khước dựa vào một bên, nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp, nhìn qua vô cùng phong lưu phóng khoáng.
"Nếu nô gia không muốn?"
Lục Tranh Minh cười như có như không, Thẩm Khước có hơi bực mình, đứng dậy đi ngay.
Trước khi đi hắn còn quay đầu liếc mắt một cái, ném lại một câụ
"Nếu là nàng, bổn vương có thể đáp ứng cho nàng vị trí Trắc phi, cũng coi như không bạc đãi nàng."
Thẩm Khước đi rồi, Lục Tranh Minh tùy ý gỡ tóc.
Nàng đẩy cửa sổ ra, nhìn xuống thân ảnh rời đi cô độc của Thẩm Khước ở dưới lầụ
"Hắn vẫn giống hệt như trước đây, ra ngoài không thích mang theo tùy tùng." Lục Tranh Minh thở dài.
Tú bà lại đầy mặt vui mừng đẩy cửa tiến vào.
"Nữ nhi, khó trách nhiều đại quan quý nhân tranh nhau muốn con như vậy con cũng không chịu, hóa ra là con chờ vị Tiểu Vương gia tôn quý này à? Vừa rồi người ta khăng khăng muốn mang con đi, kêu ta đến hỏi ý kiến con đấy."
"Vậy cũng được." Lục Tranh Minh cụp mắt xuống.
"Nhờ ma ma sai người nói với hắn mau chóng chuẩn bị việc này."
Tú bà cười "Ta thấy vị Vương gia kia động lòng thật đấy, sẽ không thay lòng đổi dạ nhanh vậy đâụ"
Lục Tranh Minh cười từ chối cho ý kiến.
Đợi tú bà đi rồi, Lục Tranh Minh nhìn bóng dáng có chút hoảng hốt trong gương đồng, tự mình lẩm bẩm.
"Không biết lần này có đáng giá hay không đây."
Thành thân.
Thẩm Khước chưa từng nuốt lời, đầu tháng sau lập tức vẻ vang cưới nàng về phủ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
Lời đồn đãi nổi lên khắp Kinh thành, ai nấy đều nói Tiểu Vương gia này là một kẻ si tình. Chỉ vì một kỹ nữ mà quỳ ba ngày ba đêm trong từ đường Thẩm gia, cuối cùng cũng ôm được mỹ nhân về.
Lục Tranh Minh ngẫu nhiên nghe được những lời đồn đại vớ vẩn này cũng chỉ cười cho qua.
Mấy ngày gần đây luôn có người trong tối ngoài sáng ngưỡng mộ nàng có thể lọt vào mắt xanh của Tiểu Vương gia. Chỉ có trong lòng Lục Tranh Minh hiểu rõ, Thẩm Khước cũng chẳng phải động lòng thật sự.
Con người hắn ấy à, càng là việc hắn không để tâm đến thì sẽ càng gióng trống khua chiêng đi xử lý, để cho người khác cho rằng hắn để tâm.
Phấn thượng hạng và bộ diêu hình hồ điệp càng làm nổi bật thêm dung nhan của nàng. Nàng tô tô mi, tú bà ở một bên chỉ huy hạ nhân làm việc, nhân lúc rảnh rỗi lại giúp Lục Tranh Minh chải tóc, nhìn dáng vẻ thanh tú trong gương, thực vừa lòng.
"Đây mới là dáng vẻ nên có của hoa khôi Xuân Ngọc lâu chúng ta."

⬅ Trước Tiếp ➡