⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Tiếu Tiếu nhìn Tiểu Bảo mặt mày hớn hở, cảm thấy bộ đồ này thật sự mua rất đáng giá.
Cô duỗi tay xoa đầu Tiểu Bảo, bạn nhỏ ngoan như vậy nếu như ra đời ở thế kỷ hai mươi mốt sẽ là bảo bối cỡ nào chứ.
“Anh hai, anh nhìn Tiểu Bảo vui vẻ chưa kìa, đáng mà.”
Trong lòng Trương Xuân Anh thoải mái, cô em chồng này thật sự không tệ, có đồ tốt đều dành cho Tiểu Bảo, gả đi xa như vậy cũng thật tiếc.
Lý Ngọc Phụng trừng mắt nhìn cô “Vậy mai con mặc cái gì?”
“Mẹ, không phải mẹ còn cất một bộ đồ đỏ sao? Con mua thêm một bộ mới là lãng phí, bộ đó không mặc thì thật sự bị mọt ăn đấy.” Tô Tiếu Tiếu quá cạn lời, không phải buổi sáng còn kêu cô mặc đi xem mắt sao.
Lý Ngọc Phụng vỗ trán, suýt thì quên mất chuyện này, trước đó còn lo con gái không biết khi nào mới có thể gả đi mặc lên nhưng không ngờ chỉ chớp mắt cái đã cần dùng đến rồi.
“Coi trí nhớ của mẹ này, con không nói thì mẹ cũng quên mất, lúc này đang đẹp trời con mau lấy ra phơi nắng ngày mai có thể mặc được.”
Tô Tiếu Tiếu nhớ đến mùi long não mà thấy da đầu tê rần “Mẹ, mẹ cho con… cho con giặt đã nhé.”
Lý Ngọc Phụng không đồng ý “Giặt rồi biến dạng không còn đẹp nữa.”
Tô Tiếu Tiếu “Con chỉ nhúng nước rửa sạch mùi long não đi thôi mà.”
Lý Ngọc Phụng không thể lay chuyển được cô, chỉ đành thuận theo cô “Con thích sạch sẽ như vậy cũng không biết là tật xấu gì nữa.”
Từ sau khi con gái vớt được từ dưới giếng lên cực kỳ thích sạch sẽ, ngay cả Tiểu Bảo cũng bị cô dạy cứ hở tí là chạy đi rửa tay, mặt cũng phải rửa thật sạch, vô cùng đỏm dáng.

Có rất nhiều việc cần phải chuẩn bị cho hôn lễ cận kề nhưng ở thời điểm này chính là có tiền cũng không dám phô trương lãng phí, không cẩn thận bị báo cáo thành phú nông thì thật sự là nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Dù sao Tô Vệ Dân cũng là đại đội trưởng, ông ấy dẫn con trai và mấy thanh niên trai tráng ở đội sản xuất sắp xếp những thứ cần sắp xếp cho xong hết một buổi chiềụ
Sảnh tiệc đã có sẵn chính là nhà một tầng bằng gạch bùn đơn giản, đằng trước quây lại thành lều đặt mấy cái bếp đất và vài cái chảo to coi như nhà bếp, hơn mười cái bàn gỗ cũ mỗi bàn đặt bốn băng ghế dài, bát nồi muôi đĩa cũng đều đầy đủ cả, những thứ này đều do nhà ăn lớn khi còn ăn chung nồi trước đây để lại, toàn bộ đám hỷ đám giỗ trong thôn đều sẽ bày cỗ ở đây.
Mua một con heo và mấy con cá ở đội sản xuất, thêm mấy món chay, lại thêm một ít bánh hỷ kẹo hỷ và hạt dưa mà Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu đã mua, thế này đã là một bàn tiệc cực tốt ở thời đại này rồi.
Bên nam bỏ tiền cho bên nữ mua heo bày cỗ nên Tô Tiếu Tiếu cũng được tính là gả đi một cách rất nở mày nở mặt.
Tô Vệ Dân cả đêm dẫn người thông báo cho người thân ngày mai tới ăn tiệc, đến đây công tác chuẩn bị cho hôn lễ xem như đã làm xong.
Tô Tiếu Tiếu gả đi xa, thật ra của hồi môn cũng không có gì cần chuẩn bị, Lý Ngọc Phụng lấy vòng tay vàng và vòng cổ bình an mà bà ngoại bà ấy để lại cho bà ấy, rồi lại lấy ra ba trăm đồng tiền từ trong tiền sinh lễ lén lút cho Tô Tiếu Tiếu làm của hồi môn.
Một cái vòng vàng thô như vậy, Tô Tiếu Tiếu không ngờ mẹ cô vẫn còn chút của cải. Nhưng cô không định lấy “Mẹ, con thích cái vòng cổ bình an này, con lấy đeo còn tiền và vòng vàng mẹ giữ lại cho mình, con không dùng đến.”
Vòng cổ bình an màu phỉ thúy rất đẹp, trong suốt lóng lánh, Tô Tiếu Tiếu vừa nhìn đã thích ngay.
⬅ Trước Tiếp ➡