⬅ Trước Tiếp ➡
Cô giải thích ở chỗ Lý Ngọc Phụng đã có đồ đỏ mặc cho hôm kết hôn xong mới hỏi Hàn Thành “Em có thể dùng những phiếu vải này mua cho Tiểu Bảo một cái áo được không? Thằng bé lớn như vậy nhưng vẫn chưa từng được mặc quần áo mới.”
Hàn Thành thầm nghĩ người cô này thật sự tốt với cháu quá, khi nghĩ đến bộ quần áo nát tươm trên người con trai mình, màu mắt lại u ám hơn một chút, ngược lại anh không nói gì mà chỉ gật đầu “Cho em chính là của em, tùy em chi tiêu thế nào.”
Đến khu quần áo của trẻ con, Tô Tiếu Tiếu lại hỏi anh “Vậy chúng ta mua ba bộ là xong.”
Hàn Thành hơi kinh ngạc.
Tô Tiếu Tiếu lại bảo “Anh cả và chị cả của em là công nhân, bọn họ có phiếu vải, Đại Bảo có quần áo mới nên sẽ không mua cho cậu bé nữa, chỉ mua cho Tiểu Bảo một bộ là được, những phiếu vải này có thể mua ba bộ đồ trẻ con, hai đứa con trai của anh và Tiểu Bảo vừa vặn mỗi người một bộ, coi như em mượn hoa kính Phật tặng cho tụi nhỏ làm quà gặp mặt, anh thấy thế nào?”
Một trong những yêu cầu khi Hàn Thành tìm vợ kế chính là biết chữ và từng đi học, bản thân anh đã tốt nghiệp trường quân đội biết rõ đi học có thể có tri thức hiểu lễ nghĩa, anh không mong khoảng cách giữa mình và vợ quá cao lại càng sợ tìm phải một người đàn bà đanh đá trở về khiến cuộc sống mỗi ngày đều gà bay chó sủa.
Hàn Thành nhìn Tô Tiếu Tiếu thật lâu, càng tiếp xúc lại càng cảm thấy cô như vậy thật tốt.
Lần này anh trở về mới phát hiện ra quần áo đẹp của hai đứa con trai đều đã sớm bị mẹ nuôi lấy đi cho cháu trai mình mặc, đồ mặc trên người các con đều là quần áo cũ vá chằng vá chịt, vừa rồi anh cũng muốn mua cho con trai mình một bộ lại không biết nên mở miệng thế nào, nhưng Tô Tiếu Tiếu đã quan tâm đến.
“Cảm ơn em, đồng chí Tô.” Đôi mắt của Hàn Thành rất sâu, khi nghiêm túc nhìn một người sẽ mang tới cho người ta cảm giác chân thành vô cùng.
Đại khái đây chính là ánh mắt thâm tình trong truyền thuyết đó sao?
Tô Tiếu Tiếu biết ở trong đó không phải là tình cảm trai gái sâu đậm gì cả nhưng vẫn không nhịn được mà đỏ mặt, cô ngại ngùng quay mặt đi giả bộ đang xem quần áo “Dùng phiếu vải của anh và tiền của anh để mua, anh cảm ơn em làm gì.”
Hàn Thành thấp giọng đáp “Vẫn phải cảm ơn.”

Cái khác cũng không có gì cần mua, đến khi đó mang lên đường sẽ rất lỉnh kỉnh.
Ra khỏi trung tâm thương mại quốc doanh bọn họ lại tới hợp tác xã tiêu thụ, dựa vào chứng nhận kết hôn mua được không ít bánh kẹo bánh hỷ hạt dưa các loại, những thứ khác cha mẹ nhà họ Tô cũng sẽ chuẩn bị nên không mua nhiều cho lắm.
Hàn Thành gửi đồ về nhà họ Tô, cơm tối không định ăn ở nhà họ Tô mà về thẳng huyện.
Tiểu Bảo có quần áo mới vui vẻ nhảy cẫng lên, phải biết những đứa trẻ lớn lên giống như cậu bé trong thôn này đều không có quần áo mới để mặc, vậy mà cô lại mua cho cậu bé đồ mới, chuyện này có thể khiến các bạn học ngưỡng mộ cả năm.
“Cô ơi cô ơi, cô là người cô tốt nhất trên đời ”
Lý Ngọc Phụng thật sự vừa tức vừa đau lòng về cô con gái thiếu tầm nhìn của mình. Bà ấy duỗi tay gõ lên đầu cô “Nào có người nào kết hôn không mua đồ mới cho mình mà lại mua cho cháu của mình cơ chứ? Con như vậy kêu Hàn Thành nhìn con thế nào hả?”
Tô Chấn Hoa cũng có hơi ngại ngùng “Đúng đó Tiếu Tiếu, thằng nhóc này vẫn còn nhỏ, sửa đồ của người lớn lại vẫn có thể mặc được, sau này em lấy chồng mà vẫn còn chăm sóc nhà mẹ đẻ như vậy Hàn Thành sẽ có ý kiến đấy.”
Nếu như Trương Xuân Anh như vậy anh ta sẽ là người đầu tiên không đồng ý.
⬅ Trước Tiếp ➡