Lý Ngọc Phụng quả thực rất cạn lời với đứa con gái không biết nhìn hàng này “Đây là mẹ cho con dùng sao? Là sau này con để làm vốn truyền lại cho con cháu, đây là đồ tốt mà bà ngoại của bà ngoại con truyền lại, khi nghèo cỡ mấy mẹ con cũng chưa từng nghĩ đến việc lấy nó ra, nghĩ cái gì thế hả con? Tiền cho con mang bên người vì khi con ra ngoài chỗ nào cũng cần dùng tiền hết.”
Tô Tiếu Tiếu đẩy trở về “Cho nên mẹ càng phải giữ thật tốt giúp con, đặt ở chỗ mẹ và đặt ở chỗ con không có sự khác biệt, con mang đi đường xa như vậy lỡ như rơi mất thì sao? Mẹ bảo quản tốt thay con đi.
Về phần tiền, cứ coi như con hiếu thuận với mẹ và cha, mẹ phải cho Hàn Thành biết con gái mẹ xứng với sinh lễ này chứ, tốn thêm chút sính lễ lấy về nhà mới thương con, giờ mẹ còn cho con không phải nói rõ con không đáng giá hay sao?”
Lý Ngọc Phụng tức đến giơ tay đánh cô “Đứa trẻ nhà con, sao nói mãi không hiểu thế nhỉ? Đây là của hồi môn mẹ cho con, Hàn Thành biết con không phải tay trắng gả cho cậu ta cũng sẽ coi trọng con hơn vài phần, năm đó mẹ mang theo vòng tay vàng gả cho cha con, bà nội con mới tốt với mẹ hơn với bác gái và thím của con đấy, rõ chưa?”
Tô Tiếu Tiếu giơ tay đỡ trán, dứt khoát cầm sổ tiết kiệm mà Hàn Thành đưa cho cô cho Lý Ngọc Phụng xem.
“Mẹ, mẹ nhìn đi, Hàn Thành đưa cái này cho con, số tiền mà anh ấy cho mọi người chỉ là tiền thưởng khi hoàn thành một nhiệm vụ, mẹ cứ yên tâm cầm đi.”
Lý Ngọc Phụng từng học qua tiểu học nên cũng biết chữ, nhìn thấy con số trên sổ tiết kiệm cũng vô cùng ngạc nhiên, bà ấy nuốt nước miếng “Hàn, Hàn Thành có tiền như vậy sao? Cậu ta đưa thứ quan trọng như vậy cho con?”
Tô Tiếu Tiếu gật đầu “Còn không phải sao, anh ấy nói toàn bộ mọi thứ trong nhà đều do con chi tiêu, quần áo mua cho Tiểu Bảo cũng được anh ấy đồng ý, mẹ, con không nhìn lầm người đâu, cũng không vì Hàn Thành tuấn tú nên mới gả cho anh ấy. Con người anh ấy thật sự không tệ, mẹ chắc hẳn cũng nhìn ra được, chỉ cần sau này con đối xử tốt với anh ấy và các con thì anh ấy chắc chắn sẽ không để con chịu thiệt.”
Lý Ngọc Phụng đã không còn gì để nói nữa, bà ấy xoa đầu con gái, cảm thán “Người ta nói kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, trước đây mẹ luôn lo lắng sau khi con gả đi sẽ bị nhà chồng bắt nạt, xem ra ông trời vẫn có mắt, Hàn Thành không có cha mẹ, quan hệ với mẹ nuôi cũng không tốt nên con không cần nhịn nhục mẹ chồng mà chỉ cần tốt với gia đình nhỏ của con là được, con cũng đừng quá hào phóng, sau này chỗ cần dùng tiền sẽ nhiều hơn.”
Tô Tiếu Tiếu dựa đầu lên vai của Lý Ngọc Phụng “Mẹ, con biết rồi ạ.”
Ông trời quả thật không bạc đãi cô, loại cảm giác có mẹ hiền căn dặn nhắc nhở này thật sự tốt.
…
Sáng sớm hôm sau, Hàn Thành mặc quân phục trên ngực cài một đóa hoa đỏ thắm, ngồi trên xe Jeep quân dụng tới đón cô dâu mới của anh. Người lái xe không phải anh mà là một người đàn ông mặt chữ quốc ngang tuổi với anh, cũng đồng thời mặc quân trang.
Việc lái một chiếc xe bốn bánh khí phách tới đón tân nương có thể nói là lần đầu tiên xuất hiện ở thôn Tô Gia. Chiếc xe mới đến cửa thôn đã bị rất nhiều xã viên truyền tai nhau đến ồn ào huyên náo.
Tô Vệ Dân vốn định dùng xe kéo ba bánh của đội sản xuất chở Tô Tiếu Tiếu đến nhà ga của huyện nhưng hoàn toàn không ngờ Hàn Thành lại lái xe bốn bánh tới. Vừa giết heo vừa lái xe to, đừng nói là thôn Tô Gia mà toàn bộ huyện này cũng không tìm được mấy người, một người cha vợ như ông ấy khỏi phải nói có mặt mũ bao nhiêụ