"Cẩu Đản nhà dì quá gầy, yêm cảm thấy cậu ấy chỉ có thể cầm được môi đảo thức ăn." Tống Chiêu Đệ nói, "Cẩu Đản có biết nấu cơm không? Dì nói chuyện với Cẩu Đản, nếu cậu ấy có thể nấu cơm ngon, tương lai đi bộ đội giúp đối tượng của yêm nấu cơm."
Người phụ nữ quay đầu nhìn lại, thấy khuôn mặt của con trai mình, rồi lại nhìn Tống Chiêu Đệ hừ một tiếng, " Đừng có mà mơ " Vèo một chút bà ta liền biến mất không thấy.
Chung Kiến Quốc đang muốn hỏi, dì ấy làm sao vậy. Lại nghe được thanh âm truyền tới từ tường bên kia, "Sau này không cần phải nấu cơm, cách nhà bếp xa một chút, đi kêu cha của con qua nhóm lửa đi."
" Chuyện này là sao?" Chung Kiến Quốc hạ thấp giọng, chỉ tường bên kia.
Chị cả Tống chỉ vào phòng bếp.
Sau khi ba người đi vào, chị cả Tống nhỏ giọng nói "Người phụ nữ kia có danh tiếng là người lười nhất trong thôn của yêm, ngày ngày chỉ chờ con trai làm cho bà ta ăn. Cẩu Đản là một thằng con trai, lại không phải là một cô gái, ngày ngày vây quanh lò bếp thì nhìn chả giống sao cả.
" Mẹ yêm đã nói qua với bà ấy một lần, bà ấy trách mẹ yêm đi xen vào việc nhà người khác. Còn có, đứa nhỏ chừng mười tuổi vì thân thể phát triển lớn, Cẩu Đản ăn nhiều hơn một chút, bà ta liền trách Cẩu Đản ăn quá nhiềụ"
" Bảo sao nhìn mặt bà ấy trông tròn đầy như vậy." Chung Kiến Quốc hiểu rõ, " Đồ tốt trong nhà bọn họ đều vào trong bụng của người phụ nữ đó rồi."
Chị cả Tống nói "Đúng vậy."
" Có phải là vừa rồi, anh định nói việc tuyển chọn binh lính không phải là việc do anh quản lý?" Tống Chiêu Đệ hỏi Chung Kiến Quốc, " Nếu mà nói như vậy, bà ấy sẽ cảm thấy chúng ta keo kiệt, cùng bà ấy giảng đạo lý thì bà ấy cũng sẽ không nghe, còn đầu độc người khác tới tìm anh nữa. Khiến mọi người đều biết anh keo kiệt."
Chung Kiến Quốc suy nghĩ kỹ càng, không khỏi phải thừa nhận, mặc dù Tống Chiêu Đệ là một người thành thật giống như người thiếu tâm nhãn vâỵ, tuy nhiên đầu óc lại không đần "Thụ giáo."
"Chiêu Đệ nhà yêm thông minh quá." Cha Tống thấy đáy nồi không còn củi lửa, đứng lên vỗ vỗ bụi đất trên người, "Đều đi rửa tay đi, chờ một hồi rồi ăn cơm. Chung đồng chí, cùng nhau ăn chứ?"
Hôm qua về đến trấn trên, Chung Kiến Quốc đói sắp không đứng được vững, hôm nay không dám khách khí nữa "Cảm ơn chú. Chú, người kêu cháu là Kiến Quốc hoặc là Tiểu Chung là được, đừng lại kêu Chung đồng chí, nghe rất xa cách."
Mẹ Tống đem cải xanh trong nồi múc ra "Vậy cậu cũng đừng kêu Tống đồng chí, cùng yêm gọi nó là Chiêu Đệ. Chiêu Đệ, đi gọi anh rể của con trở về ăn cơm đi."
"Để cháu đi gọi." Chung Kiến Quốc xung phong nhận việc.
Mẹ Tống " Cháu không biết đường. Chiêu Đệ, mau đi."
Tống Chiêu Đệ đi ra từ phòng bếp mà bĩu môi, gọi anh rể cô trở về ăn cơm luôn luôn là cháu trai lớn của cô, hôm nay mẹ lại bảo cô đi? Khẳng định là có lời muốn nói cùng Chung Kiến Quốc.
Chung Kiến Quốc cũng phát hiện ra vấn đề, không phải do hôm nay là lần thứ hai anh tới Tống gia mà chỉ vì kỹ thuật diễn xuất của mẹ Tống không sâu, " Dì à, người có phải có chuyện gì muốn nói với cháu hay không?"
Mẹ Tống gật đầu "Yêm đã cùng cha Chiêu Đệ thương lượng một chút, phiếu vải đưa cậu, lại đưa cho cậu một trăm đồng tiền, hôm nay cậu liền mang Chiêu Đệ vào trong huyện mua thêm mấy bộ quần áo đi."
Mẹ kế Chung Kiến Quốc không khiếm người khác bớt việc, mẹ vợ cũng là một người nhiều chuyện, hôm qua thấy mẹ Tống nói chuyện thật lợi hại, liền cho là trừ mẹ ruột của anh ra, những người mẹ khác đều rất vô lý.