⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi mẹ Tống nói xong liền từ trong túi móc ra một chồng mười đồng tiền và một chồng phiếu vải, Chung Kiến Quốc ý thức được mẹ Tống không phải đang nói khách sáo với anh, nhất thời sững sờ.
Chị cả Tống nhìn anh ta một chút " Mẹ yêm đang nói chuyện cùng với cậu đó."
" Dì à, số tiền này là đưa cho các người dùng để đặt mua tiệc rượu, cháu không thể lấy." Chung Kiến Quốc nói, "Bên này không thể đi thuyền thẳng tới đảo Ôn Châu, lúc trở về cháu không thể chuyển thuyền ở Thân Thành, mà phải từ Hàng thành chuyển thuyền. Thân Thành và Hàng thành thì phồn vinh hơn so với bên này của chúng ta, cháu tính toán tới bên kia mới mua quần áo cho Chiêu Đệ."
Trong lòng mẹ Tống rất cao hứng, mặt lộ ra vẻ vui mừng "Cậu còn có tiền?"
"Còn có." Chung Kiến Quốc nói, "Số tiền này dì cứ giữ lại." Dừng một chút anh lại nói tiếp, "Có thể đem phiếu vải đưa cho cháu được không? Qua ngày nữa trời sẽ lạnh, quần áo năm ngoái của ba đứa nhỏ nhà cháu đều đã có chút ngắn rồi, lúc mua quần áo cho Chiêu Đệ thì thuận tiện mua thêm chút vải. Cái đó, Chiêu Đệ có biết làm quần áo không?"
Mẹ Tống " Về điểm này cậu có thể yên tâm, các cô gái trong thôn yêm không ai là không biết nấu cơm, làm quần áo, may giày."
"Mẹ, nghe nói Chung đồng chí tới."
Thanh âm từ bên ngoài của Lưu Dương truyền vào, Chung Kiến Quốc đi ra ngoài "Gọi em Kiến Quốc là được rồi. Này, cá nhiều như vậy, đây là nannan "
"Cá hố." Lưu Dương bỏ xuống sọt đầy cá được làm từ cỏ xanh, "Hôm qua người đi biển đánh cá trở lại, đội trưởng nói mỗi một nhà chia cho hai con cá. Mẹ, yêm suy nghĩ qua mấy ngày nữa nhà chúng ta có việc, lúc phân cá con liền nói với bọn họ, chúng ta có việc phải cần dùng đến cá, cho nên con lấy thóc đổi với bọn họ."
Mẹ Tống gật gật đầu biểu thị đã biết "Trước cho vào trong chậu đã, ăn cơm xong lại đem cá ướp muối."
" Dì à, có muốn mua thịt heo hay không?" Chung Kiến Quốc hỏi.
Mẹ Tống chỉ chuồng heo "Ngày kia đem đầu heo kia giết đi, lại đi tìm người khác đổi chút cải xanh là được."
Chung Kiến Quốc chưa trải qua một ngày làm nông dân, cũng không biết heo có ý nghĩa như thế nào đối với người nhà nông, nhìn thấy cũng không có cảm giác gì, con heo lớn mập mạp đang ngủ rất say sưa, ngộ nhận là mẹ Tống kiếm việc khiến trong lòng Chung Kiến Quốc cực độ phức tạp, nhưng anh ta cũng không nói gì, xoay người trở về phòng bếp giúp Tống Chiêu Đệ bưng thức ăn.
Hôm nay là thứ sáu, Tống Chiêu Đệ có khóa dạy, sau bữa cơm thì cô liền đi trường học xin nghỉ trước, sau đó mới ngồi trên xe của Chung Kiến Quốc rồi đi ra ngoài. Nhưng mà, đến cửa thôn bị cản lại.
Tống Chiêu Đệ từ trên xe nhảy xuống "Thôn trưởng, có chuyện gì sao?"
" Cậu ấy là đối tượng của cháu?" Thôn trưởng lấy tay đỡ xe đạp của Chung Kiến Quốc.
Tống Chiêu Đệ " Đúng vậy. Anh ấy cũng không phải là người ngoài, là con riêng của dì con."
"Yêm còn nghe nói anh ta là một quân nhân." Thôn trưởng hỏi.
Chung Kiến Quốc vô cùng kinh ngạc, liền nhìn về phía Tống Chiêu Đệ, ý bảo làm sao ông ấy biết?
"Là dì cách vách nhà yêm nói chuyện này với bác sao?" Trong lòng Tống Chiêu Đệ mắng thầm một câu, đúng là người phụ nữ ba hoa, "Bác thôn trưởng à, bác muốn hỏi yêm là khi nào kết hôn sao?"
Thôn trưởng xua tay "Yêm mới không quan tâm khi nào cháu kết hôn, yêm là muốn hỏi cháu kết hôn xong có còn ở lại trong thôn chúng ta dạy học hay không."
"Yêm phải đi theo chồng." Tống Chiêu Đệ nói xong, nhất thời hiểu rõ ý tứ của ông, "Thôn trưởng là lo lắng sau khi yêm đi, trong trường học không có thầy giáo sao? Trong trấn phân cho thôn chúng ta sinh viên và học sinh cao trung đều là thanh niên trí thức, người tìm bọn họ là được."
⬅ Trước Tiếp ➡