⬅ Trước Tiếp ➡
Lưu Linh mới đến thế giới này không được mấy ngày, cũng là lần đầu tiên đụng phải loại tình huống này, thấy chị cả Tống quen thuộc liền nói "Dì à, đây là đối tượng của yêm, Chung Kiến Quốc."
" Cái gì?" Người phụ nữ trung niên kinh hô thành tiếng, " Đối tượng của cháu, đối tượng của cháu không phải là Vương Đắc Quý sao?"
Chung Kiến Quốc nhíu mày "Vương Đắc Quý là ai ?"
"Vương Đắc Quý là đối tượng của Chiêu Đệ đó." Người phụ nữ xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, "Ai, vị này là Chung đồng chí à, yêm cùng cháu nói, Vương Đắc Quý thích Chiêu Đệ. Từ mùa hè năm ngoái đến bây giờ, đã được 1 năm cậu ta luôn nhìn chằm chằm vào Chiêu Đệ rồi."
Chị cả Tống chau mày "Chớ nói bừa, dì à, Chiêu Đệ nhà yêm và Vương Đắc Quý không liên quan tới nhaụ"
"Không liên quan sao?" Người phụ nữ cố làm vẻ kinh ngạc, " Tuổi tác Chiêu Đệ nhà các người không nhỏ, yêm cảm thấy kéo dài nữa cũng không tốt gả, nhìn người Vương gia ba ngày hai đầu qua đây, yêm còn cho là Chiêu Đệ nhà cháu và Vương gia định thân rồi. Hóa ra là chưa có định thân. Vậy mà các người cũng không nói sớm, hại yêm hiểu lầm."
"Hiểu lầm cũng chỉ có dì hiểu lầm, trừ dì ra, mọi người đều biết Chiêu Đệ và Vương Đắc Quý là không khả năng." Quan hệ đến thanh bạch của em gái, chị cả Tống rất không khách khí, " Nhà yêm không có đáp ứng Vương gia. Chung đồng chí, đừng nghe dì ấy nó linh tinh."
Chung Kiến Quốc không trả lời, chuyển hướng nhìn về phía Tống Chiêu Đệ, muốn nghe một chút xem cô nói gì.
Tống Chiêu Đệ " Dì à, vị Chung đồng chí này là con riêng của dì họ cháu, mấy ngày trước, dì họ của yêm đến đây chính là để làm mai cho yêm. Anh ấy là một sinh viên, yêm cảm thấy anh ấy rất được cho nên muốn cùng anh ấy kết hôn, sau này dì đừng ở bên cạnh yêm nói về Vương Đắc Quý nữa."
"Sinh viên à." Người phụ nữ rất hâm mộ, đánh giá Chung Kiến Quốc một phen, " Sao yêm cảm thấy cậu ấy có chút lớn tuổi, không bằng Vương Đắc Quý xứng đôi với cháu hơn."
Mi tâm Chung Kiến Quốc nhảy dựng, cân nhắc nên giải thích làm sao.
Tống Chiêu Đệ "Yêm không phải nói bây giờ anh ấy là một sinh viên, anh ấy đã tốt nghiệp đại học được mấy năm rồi, bây giờ đang là sĩ quan. Ngày ngày phải huấn luyện ở trong quân đội, gió thổi dầm mưa dãi nắng, so với chúng ta thì vất vả hơn nhiều, cho nên nhìn anh ấy mới thấy già hơn."
"Sĩ quan à?" Người phụ nữ kinh ngạc, lại không muốn thừa nhận Tống Chiêu Đệ có vận khí tốt như vậy, " Chức quan có lớn không?" Nhất định chỉ là một trung đội trưởng nhỏ.
Tống Chiêu Đệ "Đoàn trưởng."
" Dì có biết đoàn trưởng là chức quan lớn như thế nào không?" Chị cả Tống thấy đối phương không dám tin thì vô cùng hài lòng, " Phía trên đoàn trưởng là sư trưởng, phía trên sư trưởng là tư lệnh."
Người phụ nữ kinh hô " Mẹ của yêm ơi, yêm đã nói Chiêu Đệ là một cô gái có phúc khí mà, quả nhiên là một người có phúc khí. Chiêu Đệ à, có phải sau này yêm phải gọi cháu là quan thái thái hay không?
"Chiêu Đệ à, sau này Cẩu Đản nhà dì lớn lên, yêm liền kêu nó gia nhập binh đoàn dưới cấp của Chung đoàn trưởng." Không đợi Tống Chiêu Đệ mở miệng, liền nhìn Chung Kiến Quốc nói, "Chung đoàn trưởng à, cho Cẩu Đản nhà yêm một chức tiểu đội trưởng là được rồi."
Chung Kiến Quốc không còn lời nào để nói, cái gì mà cho một chức tiểu đội trưởng, " Dì à nannan "
" Dì à, Cẩu Đản nhà dì quá gầy, quá lùn." Tống Chiêu Đệ nói, "Vào trong quân đội, đến cây súng đều không cầm lên được, thì làm sao có thể trở thành tiểu đội trưởng? Yêm nhìn Cẩu Đản có thể đảm nhiệm được chức trưởng ban nhà bếp."
Người phụ nữ nghi hoặc "Ban nhà bếp? Đó không phải là đầu bếp nấu cơm sao, không được, không được."
⬅ Trước Tiếp ➡