Hải Diêu nôn đến mức choáng váng, cô vừa mới đứng thẳng lên liền sững sờ nhìn về phía đó: Lục Thế Quân ôm Trình Nhã Như, hờ hững lạnh băng đứng ở nơi đó nhìn cô.
Chưa bao giờ yêu cô.
Hải Diêu nôn đến mức choáng váng, cô vừa mới đứng thẳng lên liền sững sờ nhìn về phía đó: Lục Thế Quân ôm Trình Nhã Như, hờ hững lạnh băng đứng ở nơi đó nhìn cô.
Trình Nhã Như thấy cô nhìn qua, cuống quít đẩy Lục Thế Quân ra vừa bước lên trước một bước, có chút lo lắng nhẹ nhàng mở miệng: "Diêu Diêu, tớ nghe Thế Quân nói cậu uống nhiều quá, có chút lo lắng cho cậu, cho nên..."
"Không cần cậu giả vờ tốt bụng!" Hải Diêu chỉ cảm thấy trong dạ dày đảo lộn càng khó chịu, buồn nôn đến mức cô muốn nôn ra!
"Hải Diêu!" Lục Thế Quân không vui nhíu mày: "Nhã Như cũng là tốt bụng, sao em có thể nói như vậy!"
Hải Diêu có chút không dám tin nhìn anh ta: "Cậu ta tốt bụng? Cậu ta tốt bụng mà sau khi chúng ta đã kết hôn rồi còn quay về ôm ôm ấp ấp với anh sao?"
Giọng của cô lập tức sắc nhọn, hốc mắt Trình Nhã Như trong nháy mắt ửng đỏ, cô ta cắn môi một cái, liếc Lục Thế Quân một cái, quay người yên lặng rời đi.
"Nhã Như..." Lục Thế Quân chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói, không kịp nghĩ nhiều liền xoay người đuổi theo.
"Lục Thế Quân!" Hải Diêu một bước xông qua túm lấy cánh tay anh ta: "Anh có biết anh đang làm gì không?"
"Anh đang làm gì, anh còn rõ ràng hơn cả em." Lục Thế Quân đẩy tay cô ra, nhìn như anh ta đang nổi giận nhưng vẫn duy trì phong độ thân sĩ tốt đẹp, khuôn mặt nho nhã ôn hòa, hình như đang nỗ lực khắc chế để không hiện ra sự căm ghét.
Hải Diêu cảm thấy rất đau đầu, cô lung lay một cái, chỉ có thể giữ lấy anh ta để đứng vững, trong đôi mắt xinh đẹp hiện ra sự yếu đuối cầu khẩn: "Thế Quân, không phải anh tới tới đón em về nhà a? Chúng ta về nhà đi..."
"Đông Hải Diêu, để anh nói thật với em đi..." Lục Thế Quân duỗi tay đè chặt vai cô, bỗng nhiên đổi sang giọng nói ôn nhu tận xương.
Hải Diêu sững sờ, bất chợt hiểu được, cô nhanh chóng lùi lại thoát khỏi sự trói buộc gắt gao che lỗ tai lắc đầu: "Em không nghe, hôm nay em không muốn nghe gì hết, em không nghe thấy anh nói gì hết, không nghe thấy gì hết!"
"Hải Diêu, lừa mình dối người cũng không có ý nghĩa gì đâu." Lục Thế Quân đứng ở nơi đó, nhìn cô vợ trước mặt, anh ta nghĩ tới cái cốc in hình cưới trong hành lí mà cô cố tình chọn trong lần đi công tác trước, anh ta nghĩ tới một màn bị theo dõi ở sân bay. Anh ta nghĩ tới thuốc tránh thai đã bị cô đổi thành vitamin...
Cô biết tất cả mọi chuyện, nhưng cô lại giả vờ cái gì cũng không biết, thậm chí còn mơ mộng hão huyền dùng việc mang thai để trói buộc anh ta...
"Mặc kệ em nghe được hay không, Đông Hải Diêu anh nói cho em biết, anh muốn ở bên cạnh Nhã Như, người anh yêu là cô ấy, anh chưa từng yêu em!"
Anh ta nhìn trong mắt cô chậm rãi có sự kinh hoảng, đôi mắt đen trắng rõ ràng dần tích nước mắt, nói nào đó trong tim anh ta chợt đau nhói, thế nhưng cảm giác kia tan biến rất nhanh, anh ta xoay người, vội vã đuổi theo Trình Nhã Như đã rời đi.
Hải Diêu chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, trước mắt biến thành màu đen, sau cùng, cô nhìn thấy Lục Thế Quân đuổi theo Trình Nhã Như vội vàng giải thích gì đó, cô cảm thấy trái tim đau dữ dội, cô chống đỡ không nổi mà ngã xuống mặt đất, gương mặt đầy nước mắt, trái tim đau như bị xát muối...
Không gần nữ sắc.
Cô không biết đã nằm bao lâu, cho đến khi nghe thấy một người nói bên tai 'Cô không sao chứ?' sau đó có một đôi tay mạnh mẽ kéo cô lên.
Sở Dật Tuyên nắm chặt vai Hải Diêu nhẹ nhàng kéo lên, sợi tóc rải rác lướt qua tròng mắt cô, cô nhìn thấy một khuôn mặt trẻ tuổi có chút lo lắng nhìn cô.
Hải Diêu lắc đầu, vừa muốn nói 'Không có việc gì', lại có một bàn tay ấm áp xoa nhẹ vết thương trên mặt cô: "Mặt của cô có vết thương kìa, khí trời rất nóng, có muốn xử lý vết thương không, cứ để vậy sẽ bị nhiễm trùng."
"Cảm ơn, tôi không sao, lát nữa tôi đến bệnh viện xử lý một chút là được." Hải Diêu nhẹ nhàng né tránh sự đụng chạm của anh ta, hình như Sở Dật Tuyên cảm thấy được vừa rồi mình hơi thất lễ, có chút ngượng ngùng vuốt vuốt mái tóc cười một tiếng, lộ ra một hàm răng trắng noãn, hết sức đẹp trai sáng sủa.
"Như vậy, tạm biệt." Hải Diêu cũng nhẹ nhàng cười với anh ta, mới đầu cô là kiểu nhỏ nhắn xinh xắn, nhẹ nhàng cười một cái lại uyển chuyển quyến rũ, ánh mắt Sở Dật Tuyên lay động, chỉ thấy tai hơi nóng lên.
"Tạm biệt." Anh ta nhìn cô xoay người đi về phía khác, bóng lưng yêu kiều dần biến mất trong bóng đêm, đột nhiên có chút mất mát, vừa rồi, anh ta nên hỏi tên cô...
*
Hơi lạnh thổi ra bốn phía, vốn dĩ trong phòng mát mẻ hợp lòng người, nhưng không khí lại ngột ngạt đến cực hạn.
Thang Khải Huân dập tắt điếu thuộc lá, không nhìn cô gái gần như trần trụi trước mặt, lại giương mắt nhìn về phía người đàn ông đang khúm núm lấy lòng ở bên cạnh, anh cũng không mở miệng, chỉ là đôi mắt thâm thúy, vẻ mặt lạnh nhạt, khí thế lạnh lùng cao ngạo này có thể làm không khí kết băng, khiến người ta không rét mà run.
"Thang tổng..."
Thang Khải Huân khẽ mỉm cười, anh chậm rãi thu hồi ánh mắt, ngón tay thon dài phủi ống tay áo, miếng kim loại ở ống tay áo nhìn như khiêm tốn lại chiết xạ ra ánh sáng xa hoa lãng phí, trợ lý đứng sau lưng sớm đã nhìn mặt mà nói chuyện khép lại văn kiện hợp tác thiết kế.
"Thang tổng, đừng, đừng đừng, có cái gì thì chúng ta cứ thương lượng từ từ..."
Thang Khải Huân đứng lên, âu phục màu đậm phác họa cơ thể thon dài rắn chắc một cách vô cùng tinh tế, anh rất cao, vai rộng mông nhỏ, vừa nhìn dáng người liền biết đã rèn luyện trong một thời gian dài, chỉ đứng ở nơi đó liền khiến người ta có cảm giác áp bách, không khí bên trong phòng khách trầm thấp dọa người, không nghe thấy cả tiếng hít thở.
"Không có gì để thương lượng, dặn dò xuống, từ hôm nay trở đi, những nghiệp vụ có liên quan đến Trần thị, tất cả đều không hợp tác."
Thang Khải Huân cao ngạo nhếch môi, quay người bước nhanh ra ngoài, sáu trợ lý hành chính cao cấp lập tức thu dọn văn kiện thật nhanh rồi nối đuôi đi theo anh ra ngoài, ông chủ Trần thị gấp gáp lỗ mãng muốn đuổi theo, lại bị người ta không lộ chút vẻ gì ngăn cản: "Ông chủ Trần nếu muốn mất cả số vốn ban đầu, vậy đi qua đi."
Cửa phòng khách đóng lại, Thang Khải Huân cùng đoàn người sải bước đi vào thang máy, Lý Huyền bất ngờ nhìn vẻ mặt anh, hình như thật sự nổi giận, cũng không dám hỏi thăm, chờ lên xe mới nói: "Ông chủ Trần luôn có mối quan hệ không tệ với chúng ta, cứ như vậy, ông ta cũng không sống nổi trong cái vòng này nữa, anh Huân, nếu không..."
Thang Khải Huân khoát tay, đôi mắt thâm thúy hiện ra một tia u ám: "Cái này đã là ông ta được lợi rồi."
Lý Huyền không dám lên tiếng, yên lặng lái xe không nói, ông chủ Trần cũng chỉ vì cái lợi trước mắt, vậy mà muốn dùng nữ sắc để nịnh nọt, người nào không biết Thang tổng ghét nhất là phụ nữ, nhiều năm như vậy, ngay cả thư kí bên cạnh cũng là đàn ông, ông ta dám động vào phòng tuyến cuối cùng của Thang Khải Huân, thật sự là chán sống rồi!
Diêu Diêu vượt biển, cánh buồn Khải ra khơi.
Cao ốc Thang thị khí thế đứng sừng sững dưới ánh mặt trời, xe của Thang Khải Huân dừng lại, Lý Huyền chạy chậm đến mở cửa xe cho anh, anh không nói một lời xuống xe, cho đến khi đi vào thang máy riêng, mới nhàn nhạt hỏi một câu: "Đã chuẩn bị xong đồ rồi hả?"
Lý Huyền lập tức gật đầu: "Vâng, đã thu thập đầy đủ tất cả tư liệu về Đông tiểu thư, tôi đã để Đỗ Phong đưa đến văn phòng của ngài rồi."
Thang Khải Huân không lộ ra dấu vết gật đầu, khuôn mặt anh tuấn lạnh lẽo cứng rắn nhưng lại phát ra hương vị đàn ông nồng đậm, như là tượng đá được điêu khắc, mang theo sự băng lãnh người sống chớ lại gần.