⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Lý Huyền không khỏi bồn chồn, cũng không biết Thang Khải Huân muốn anh ta thu thập tư liệu một người phụ nữ đã kết hôn làm gì.
Mới đầu anh ta còn rất vui vẻ, đi theo Thang Khải Huân nhiều năm như vậy, ngoại trừ thiên kim của Cố Gia có chút khác biệt, bởi vì tình nghĩa hai năm bạn bè cùng đi du học ở London mới qua lại gần chút, đều không thấy anh để ý cô gái nào, ai ngờ sau khi nghe ngóng, Đông Hải Diêu đúng là người phụ nữ đã kết hôn, trái tim Lý Huyền lúc ấy liền lạnh một nửa.
Chỉ là, người ta luôn không thể nhìn thấu tâm tư của Thang Khải Huân, cho dù anh ta đã đi theo bên cạnh anh nhiều năm, cũng không dám tùy ý phỏng đoán chuyện riêng của anh.
Thang Khải Huân sải bước đi vào văn phòng, cả đoạn đường đi đều có người cẩn thận chào hỏi anh, anh đều nhàn nhạt nhưng lễ phép đáp lại, cho đến khi đi vào văn phòng, Lý Huyền không cần anh dặn dò liền nhắc Đỗ Phong không cho phép bất kì kẻ nào đi vào quấy rầy.
Trên bàn làm việc thật to bày rất ít đồ vật, nhìn gọn gàng lại đơn giản, Thang Khải Huân mở cửa chớp, ánh nắng tiến vào chiếu lên sàn gỗ màu đỏ, anh đưa tay cầm lấy túi giấy thật dài trên bàn, đây là tất cả tư liệu về Đông Hải Diêu trong hai năm qua.
Thang Khải Huân hững hờ nở một nụ cười, lấy tư liệu kia ra nhìn từng tờ một, năm tháng anh ở London gian nan sống không bằng chết, cô lại âu yếm với người đàn ông khác còn tu thành chính quả.
Chuyện đã đến nước anh, anh làm sao có thể quên được mà thẳng thắn chúc phúc cho hạnh phúc của cô.
Làm không được.
Ánh mắt Thang Khải Huân dừng lại trên tờ giấy: Đông tiểu thư chỉ có một cách duy nhất giao lưu với người khác trên Internet đó là Microblogging, Microblogging của cô ấy có tên: Diêu Diêu vượt biển.
Trong lòng anh đột nhiên khẽ động, vậy mà quỷ thần xui khiến nhớ tới một việc, Thang Khải Huân mở máy tính thật nhanh, lại mở trang web mà Hải Diêu đăng ký Microblogging, lúc nhập tên, khuôn mặt luôn luôn lạnh lẽo lại lóe lên một vẻ dịu dàng rồi biến mất rất nhanh.
Ngón tay thon dài hữu lực gõ bàn phím nhanh chóng nhập tên vào: Cánh buồm Khải ra khơi, sau đó Thang Khải Huân dựa theo trên tư liệu tìm tòi một chút, trên màn hình xuất hiện một ảnh chân dung Chi-bi Maruko, anh hiếm khi cong khóe môi, nhiều năm đã qua, vậy mà vẫn ngây thơ như vậy.
Con chuột để ở nút 'Thêm chú ý' dừng lại một lát, cuối cùng Thang Khải Huân vẫn nhấn xuống.
Hải Diêu đang nhìn ảnh chụp trên điện thoại đến ngẩn người, không chỉ trên trang Microblogging của Thịnh Hạ nhìn được ảnh chụp kia, của cô cũng thế.
Góc trên bên phải hiện ra một tin nhắn nhắc nhở cô có thêm một fan hâm mộ, Hải Diêu muốn mở ra nhìn, lại nghe tiếng cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đẩy ra.
Xé rách tình cảm vợ chồng.
Góc trên bên phải hiện ra một tin nhắn nhắc nhở cô có thêm một fan hâm mộ, Hải Diêu muốn mở ra nhìn, lại nghe tiếng cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đẩy ra.
Cô tiện tay đóng giao diện lại, xoay mặt nhìn về phía gương giả bộ như nhìn vết thương trên mặt.
Lục Thế Quân đẩy cửa phòng ngủ ra, liền nhìn thấy một bóng người xinh đẹp ngồi ngay ngắn trước gương.
Cô mặc váy ngủ màu trắng, dây váy trên vai lại không biết đã tụt xuống từ lúc nào, da của cô rất trắng, giống như sắp hòa vào quần áo tuyết trắng, tóc dài xõa trên vai, anh ta lại có chút bị mê hoặc đi qua nhẹ nhàng đỡ vai cô.
Cả người Hải Diêu run lên, nhìn mặt Lục Thế Quân trong gương, hốc mắt chua xót, cô cố nén nước mắt, đưa tay đẩy tay anh ta ra: "Em không cần sự thương hại!"
Dáng vẻ quật cường của cô làm chút thương yêu mới chạy lên não Lục Thế Quân không còn sót lại chút gì, anh ta lui lại một bước, đưa tay đẩy kính mắt trên sống mũi, vẫn là dáng vẻ lịch sự: "Hải Diêu, đã lâu như vậy, anh nghĩ em nên hiểu rõ, nếu như có thể rung động, thì anh đã thích em từ ba năm trước rồi..."
"Anh đừng nói với em những điều này, em không ngu ngốc, ba năm nay anh đối xử với em như nào, trong lòng em như gương sáng!" Hải Diêu tựa trên bàn trang điểm, cô kiêu ngạo giơ cằm lên, ngón tay tinh tế nắm chặt mép bàn trang điểm đến trắng bệch.
"Em đã hiểu rõ..."
"Muốn em đồng ý ly hôn phải không?" Hải Diêu cố chấp cười: "Không có khả năng!"
"Ép buộc một người đàn ông không yêu mình ở lại bên cạnh rất có ý nghĩa sao? Đông Hải Diêu lúc đó cô tiếp cận tôi không phải chỉ vì tiền của tôi! Cô yên tâm, đã từng là vợ chồng tôi cũng không quá tuyệt tình với cô, tuy nhiên tài sản của Lục gia không có một đồng nào liên quan đến cô, nhưng tôi vẫn sẽ cho cô một khoản phí nuôi dưỡng!"
Dáng vẻ của Lục Thế Quân hào phóng khẳng khái, anh ta móc ra chi phiếu, loạt xoạt viết lên một dãy số, sau đó đưa quá; "Con số này, cả đời này cô cũng không kiếm được, Đông Hải Diêu, cô thỏa mãn rồi chứ!"
Hải Diêu nhìn cũng không nhìn, cầm lấy tờ chi phiếu xé thành hai nửa, Lục Thế Quân sững sờ, cuối cùng kìm nén không được lạnh giọng mỉa mai: "Thế nào, cô chê ít sao?"
"Lục Thế Quân anh lại lấy tiền ra sỉ nhục tôi, tôi gả cho anh một năm, tôi chưa từng lấy một đồng nào của Lục gia!" Ngực Hải Diêu phập phồng, cô không nghĩ tới, trong lòng Lục Thế Quân lại nghĩ cô gả cho anh ta chỉ là vì tiền của anh ta!
Phải biết, sở dĩ năm đó Trình Nhã Như rời khỏi anh ta, cũng bởi vì gia thế của anh ta bình thường, danh tiếng không đáng một xu, nếu như anh ta có sự nghiệp có thành tựu như hiện tại, Trình Nhã Như sẽ rời khỏi anh ta sao? Có quỷ mới tin!
"Cô cầm hay không cũng không sao, nhưng không biết ba vợ đã lấy từ tài vụ của tôi bao nhiên tiền!" Lục Thế Quân cười âm trầm, đáy mắt lại là sự xem thường: "Nếu như không phải lúc tôi gian khổ nhất là cô cũng tôi bước tiếp, tôi là đàn ông cũng không thể không chịu trách nhiệm, cô cho rằng tôi sẽ thật sự lấy cô sao?"
Có tình ý hay là vô tình?
Hải Diêu nghe anh nói câu này, chỉ cảm thấy đáy lòng ầm ầm một mảnh, vậy mà ba lại giấu cô qua tìm Lục Thế Quân đòi tiền... Chẳng trách Lục Thế Quân có thể xem thường cô như vậy!
Cô lại nghĩ tới ngày đó Trình Nhã Như nói ‘Dùng ân tình để ép Lục Thế Quân cưới cô', chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chẳng lẽ trong lòng Lục Thế Quân, năm đó cô tận tâm làm bạn với anh ta, hoàn toàn là vì có thể gả cho anh ta?
"Anh nói những này là có ý gì?" Hải Diêu chỉ cảm thấy trái tim mình bị người ta hung hăng ném xuống mặt đất giẫm đạp đến vỡ nát, ròng rã hai năm không rời không bỏ, cô nỗ lực lôi kéo lý trí của anh ta đang sa sút đến tận đáy cốc, nhưng đến sau cùng, một phần tâm tư này lại bị người ta xuyên tạc đến mức đó!
"Khi đó anh không gượng dậy nổi, người người tránh không kịp, thậm chí ngay cả việc làm cũng đánh mất, nếu như không phải tôi yêu anh thì tại sao phải chịu thiệt thòi mà ở bên anh?"
"Nếu là chịu thiệt thòi, vậy hiện tại tôi liền thành toàn cho cô, cô không cần đi theo tôi chịu thiệt thòi nữa!" Lục Thế Quân nghe cô nói ra mấy chữ nào, không biết thế nào mà trong lòng lại không thoải mái, vậy mà cô lại nói năm đó chịu thiệt thòi ở bên anh ta!
"Lục Thế Quân, anh không có lương tâm!" Hải Diêu giận đến cực hạn, cô không cách nào khống chế sự vọng động của mình, hung hăng quét hết chai chai lọ lọ trên bàn trang điểm xuống đất, âm thanh vỡ vụn vang lên khắp nơi, Lục Thế Quân lui ra phía sau mấy bước, lạnh lùng nhìn cô: "Tôi cho cô thời gian một tuần để suy nghĩ kỹ càng, nếu cô thông minh thì hãy chấp nhận biện pháp xử lý của tôi, đừng để náo loạn lên tòa án thì lúc đó cô sẽ không có chỗ tốt nào cả, phải biết, tất cả bất động sản dưới tên của tôi đều được mua trước khi chũng ta kết hôn đó tài sản trước hôn nhân, theo như luật hôn nhân, nếu như ly hôn, cô đừng nghĩ lấy được một xu nào cả!"
"Tiền mà ba tôi lấy từ chỗ anh, tôi sẽ trả lại hết cho anh không thiếu một xu nào cả, về phần tài sản của anh, Lục Thế Quân, tôi chưa từng nghĩ đến viếc kiếm một chén canh, anh cũng quá coi thường tôi rồi." Hải Diêu không hề kiêng dè xoay người rời đi, chân trần giẫm lên đống thủy tinh vỡ nát trên mặt đất, lòng bàn chân lập tức truyền đến cảm giác đau đớn đến tận tim.
"Hải Diêu..." Lục Thế Quân thấy dưới chân của cô đầy máu tươi, đã không kịp khống chế tiến lên một bước ngăn cánh tay cô kéo cô ra, Hải Diêu giống như tượng gỗ mặc anh ta kéo ra, Lục Thế Quân cúi đầu nhìn mặt đất lộn xộn có mấy dấu chân máu, chỉ cảm thấy trái tim giống như bị một cây kim đâm xuyên qua, anh ta không kịp nghĩ nhiều liền chặn ngang bế cô lên đi mấy bước về phía giường...
"Tôi sẽ gọi cho bác sĩ tới đây, cô đừng lộn xộn." Lục Thế Quân vội vàng gọi điện thoại, lúc này mới đi đến bên giường ngồi xổm xuống, anh ta nhẹ nhàng nâng mắt cá chân cô lên, chỉ thấy lòng bàn chân vốn dĩ non mịn đã máu thịt be bét, anh ta cuống quít rời ánh mắt, cẩn thận từng li từng tí đặt chân cô sang một bên, mở túi cấp cứu lấy thuốc khử trùng cùng với bông ra.
"Anh đừng quan tâm tôi!" Hải Diêu gắt gao cắn môi, quật cường xoay người sang chỗ khác, nước mắt trong hốc mắt tùy ý đảo quanh, cô chịu đựng không cho nước mắt rơi xuống.
"Bây giờ không phải là lúc cô đùa nghịch nóng nảy! Chẳng may bị nhiễm trùng thì làm sao bây giờ?" Giọng Lục Thế Quân có sự nghiêm khắc trước nay chưa từng có, anh ta nắm chặt mắt cá chân cô, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng tắp cương nghị, đổ cồn iốt lên miếng bông rồi bôi lên vết thương, Hải Diêu đau đến rên rỉ ra tiếng, lại lập tức cảm giác được động tác của anh ta nhẹ hơn mấy phần.
"Chớ lộn xộn, cô nhịn một chút, bác sĩ sắp đến rồi." Giọng của anh ta rất nhẹ, cầm bàn chân vết thương chồng chất của cô như cầm trân bảo.
⬅ Trước Tiếp ➡