⬅ Trước Tiếp ➡
Ba năm không gặp, Trình Nhã Như lại không thể không cảm thán một câu, cô gái nhỏ năm đó còn mang theo vẻ non nớt, cô đã trổ mã thành một cô gái xinh đẹp khiến ánh mắt đàn ông phải dừng lại.
Trong lòng bỗng nhiên khó chịu như bị đặt lên một tảng đá, từ cảm giác mãn nguyện thỏa thuê được về nước cho đến sự lo lắng bây giờ, Trình Nhã Như mơ hồ có cảm giác, Đông Hải Diêu không dễ đuổi đi như trong tưởng rượng của cô ta.
"Những chuyện này không phải tôi muốn suy nghĩ là được, cũng không phải do cậu quản lý, dù sao, hiện tại anh ấy là chồng tôi." Hải Diêu thật sâu vào cô ta, khóe môi quật cường khẽ nhếch lên : "Nhã Như, chúng ta từng là bạn bè, có mấy lời tôi cũng không muốn nói quá trực tiếp, nhưng tôi không nói không có nghĩa trong lòng tôi không rõ ràng..."
Trình Nhã Như nghe vậy lập tức tròn trợn hai mắt nhìn cô: "Hải Diêu, cậu..."
"Nhã Như, cậu đã nghe có câu nói, chồng của người khác tuyệt đối không được đụng vào chưa." Cô dừng một chút, giọng nói dịu đi một chút: "Dù là cậu có muốn, dù là cậu cảm thấy anh ấy vốn dĩ là của cậu, cũng đừng đụng vào."
Không biết có phải giọng điệu của cô chọc giận Trình Nhã Như không, cô ta bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, khẽ vươn tay chỉ vào mũi cô cao giọng nói: "Đông Hải Diêu, cậu có lập trường gì mà dạy tôi? Ban ơn huệ rồi bắt người ta cưới cậu, sống chết ngồi ở đó không thả ra sao? Cậu đã nghe qua câu nói này chưa? Không được người kia yêu, đó mới là bên thứ ba!"
Hải Diêu chỉ cảm thấy trong đầu oanh một tiếng, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.
Trình Nhã Như thấy cô như vậy, càng châm chọc cười một tiếng, giọng điệu càng cay nghiệt hơn: "Lại nói, cậu có bao nhiêu thanh cao? Mới vừa nói chính nghĩa lẫm nhiên giống như nhân phẩm của cậu rất tốt, còn không phải cũng yêu thích bạn trai của bạn thân mình sao! Còn không phải người ta vừa mới chia tay liền thừa chỗ trống mà chen vào? Đông Hải Diêu, cậu tự nhìn lại một chút, cậu là thứ tốt đẹp gì?"
Giá của tình yêu.
Ngón tay của cô ta sắp chọc vào mũi cô, cô nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Nhã Như trở nên vặn vẹo và tràn ngập sự chán ghét.
Khả năng phòng ngự của Hải Diêu gần như lung lay sắp đổ, cô không hề phản kích, cũng không giải thích, lời Nhã Như nói đều là sự thật, đúng là cô đã yêu bạn trai của bạn thân mình.
"Cậu không thể nói gì nữa đúng không?" Trình Nhã Như cầm lấy cái túi rồi vòng qua cái bàn đi đến trước mặt cô, cô ta nhìn sâu vào mắt cô: "Chỉ bằng điểm này, cả đời Đông Hải Diêu cậu đã thua tôi hoàn toàn!"
Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói câu này, giống như người đứng trước mặt không phải là bạn thân mấy chục năm, mà là kẻ thù mà mình rất căm hận.
Hải Diêu nhìn cô ta tức giận rời đi, bỗng nhiên muốn cười, cô kinh ngạc ngồi xuống ghế, cái cốc trước mặt vẫn duy trì tư thế bị lật úp, cà phê đọng trên khăn trải bàn, cô run rẩy vươn tay ra, bỗng nhiên nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay vô danh, trong hôn lễ một năm trước, Lục Thế Quân dịu dàng đeo lên cho cô, sau đó hôn lên trán cô đọc lời thề trước mặt cha xứ, anh sẽ nắm lấy tay cô cả đời này.
Lời thề là thứ đồ vật không thể dựa vào nhất trên cái thế giới này, nhẫn kim cương cũng không có cách bảo vệ một cuộc hôn nhân, chỉ là mọi người thường thường cố chấp muốn dùng những cái này để tìm sự an tâm.
Cô cũng không thể ngoại lệ.
Chỉ là, Trình Nhã Như làm sao biết? Cô yêu Lục Thế Quân không hề muộn hơn cô ta, chỉ là luôn ngượng ngùng nên cô không dám mở miệng mà thôi.
Khi đó Trình Nhã Như quang minh chính đại theo đuổi Lục Thế Quân, vì tránh bị nghi ngờ mà cô tiếp nhận sự theo đuổi của Thang Khải Huân, thế nhưng mỗi một ngày lại chỉ là miễn cưỡng vui cười.
Lại nói, cả đời này cô chỉ một lần làm việc trái với lương tâm, cũng là có lỗi với người đàn ông mà cô yêu.
Buổi tối đầu tiên Hải Diêu không về nhà sớm, cô hẹn Thịnh Hạ và Yên Yên đến quán bar, hình như ba cô gái đều có chuyện đau lòng không thể nói ra, uống hết chén này đến chén khác, rất nhanh đã đến nửa đêm.
Trong phòng bao bật đi bật lại một ca khúc, Hải Diêu uống say không còn biết gì cầm lấy Microphone, khóc lóc hát theo người đàn ông trên TV: "Còn nhớ rõ giấc mơ thuở thiếu thời, giống đóa hoa vĩnh viễn không tàn lụi, cùng tôi đi qua mưa sa bão táp, nhìn việc đời đổi thay, nhìn bể dâu biến hóa, những người kia vì yêu mà trả giá, vĩnh viễn cũng khó quên..."
Nước mắt của cô chảy xuống, rốt cuộc hát không được nữa, chỉ có giọng nói tang thương của Lý Tông Thịnh quanh quẩn không ngừng, Thịnh Hạ không biết đã ôm cô từ lúc nào, say khướt mơ mơ màng màng thì thầm với cô: "Đại Diêu, Đại Diêu, nếu có một ngày cậu phát hiện Hạ Hạ là một cô gái hư hỏng, cậu còn đối tốt với cô ấy không?"
Hải Diêu không trả lời, cô chỉ ôm chặt lấy Thịnh Hạ dùng sức gật đầu.
Thịnh Hạ cười một cách tự nhiên, túm lấy cô lắc lắc: "Tớ biết Đại Diêu là tốt nhất, đã nói cả đời này là chị em tốt, người nào cũng không được đổi ý! Để Trình Nhã Như chó chết kia lăn thật xa đi!"
"Chúng ta đừng nhắc tới cô ta!" Hải Diêu tiêu sái khoát tay chặn lại, lung lay đứng dậy lấy bình rượu tới: "Hạ Hạ, uống đi, đêm nay không say không về!"
Tiếng va chạm thanh thúy vang lên, Yên Yên không khỏi lắc đầu cười khổ: "Lát nữa hai cậu định về kiểu gì? Cẩn thận bị tài xế vô lương tiền dâm hậu sát đấy!"
Vừa dứt lời, điện thoại của Hải Diêu liền vang lên, cô cầm lấy vứt qua một bên, nhìn cũng không nhìn một cái.
Lật bài ngửa.
Vừa dứt lời, điện thoại của Hải Diêu liền vang lên, cô cầm lấy vứt qua một bên, nhìn cũng không nhìn một cái.
Thịnh Hạ cười hì hì nhặt lên nhìn, sau đó kêu to; "Chồng của cậu gọi kiểm tra đó Đại Diêu... Cậu còn dám không nghe điện thoại a!"
"Quan tâm anh ta là ai, tối nay tớ không muốn nghĩ gì hết, chỉ muốn uống thật sảng khoái!" Hải Diêu dứt khoát ném cái chén đi mở chai rượu ngửa đầu lên uống, Thịnh Hạ cùng Yên Yên gào khóc ồn ào, cũng đổi bình rượu, ba người uống thỏa thích, dứt khoát nằm xiêu vẹo trên ghế sofa, say sưa nói chuyện.
"Này, các cậu nói xem, nếu tớ có thể tích lũy tiền mua lại quán bar này, sau đó kiếm tiền mua một căn phòng ở thành phố này, sau khi kết hôn với Duy Dương liền sinh một đứa nhóc mập mạp, cuộc sống tạm bợ này cũng rất hạnh phúc a!" Yên Yên từ từ nhắm hai mắt, ngón tay không ngừng vuốt ve nhẫn bạc trên đầu ngón tay, lúc nói chuyện, khóe miệng của cô ấy mang theo ý cười, giống như đặc biệt thỏa mãn.
Hải Diêu nghe thấy lại có chút chua xót, Tô Duy Dương là một tên côn đồ bán mạng, muốn rời đi cũng không dễ dàng, làm sao có cuộc sống an ổn tạm bợ? Chỉ là, có một giấc mơ tốt đẹp, giống như cuộc sống không có khó khăn khổ sở, không phải cô cũng vậy sao?
"Yên Yên cậu thật không có tiền đồ á!" Thịnh Hạ xoay người, đôi mắt to có ý cười, lại đặc biệt đơn thuần, ngón tay nhỏ của cô ấy khua lên lại có vẻ dữ dằn: "Về sau nha, tớ muốn làm một phú bà trăm triệu, sau này sẽ tiêu diệt hết những tên khốn kiếp bắt nạt tớ, bắt nạt Đại Diêu nhà chúng ta, bắt nạt Yên Yên! Không chừa một mống nào! Đặc biệt là Cố Diệc Hàn đáng chết!"
"Ai là Cố Diệc Hàn?" Hải Diêu cùng Yên Yên trăm miệng một lời, hai người nhiều chuyện nhìn Thịnh Hạ, mặt Thịnh Hạ tái đi, đang muốn nói qua loa cho qua chuyện, điện thoại của Hải Diêu lại vang lên...
Thịnh Hạ vội vàng lấy điện thoại đưa qua: "Cậu nghe nhanh đi, nói không chừng là có chuyện gì gấp đó!"
Hải Diêu nhìn màn hình chớp tắt, cuối cùng vẫn không nhịn được, cô loạng choạng cầm điện thoại đi ra khỏi phòng, sau khi nghe máy, bên tai lập tức truyền đến giọng nói của Lục Thế Quân, trong suốt mà ôn hòa làm rung động màng nhĩ của cô: "Diêu Diêu, em ở đâu? Sao đã muộn rồi mà còn chưa về nhà?"
"Em ở chung một chỗ với Thịnh Hạ còn có Yên Yên..."
"Cô gái tốt thì không nên uống rượu say..." Lục Thế Quân nói xong, ngừng một chút lại nói: "Anh đến chỗ Yên Yên đón em, khoảng hai mươi phút nữa sẽ đến nơi."
Hải Diêu cúp điện thoại, trong lòng nhấp nhô lên xuống giống như có một ngọn lửa, cô quay lại lấy túi, Thịnh Hạ không tim không phổi nhìn cô cười: "Có chồng thật tốt!"
"Hạ Hạ, đêm nay cậu ở lại với Yên Yên đi, về muộn không an toàn." Hải Diêu dặn dò một câu, thấy cô ấy gật đầu đồng ý, lúc này mới quay người đi ra ngoài.
Cô đi ra khỏi quán Bar, cảm giác say có chút khó chịu, gió lạnh thổi tới làm dạ dày nhộn nhạo, xoay người nôn ở ven đường.
Lục Thế Quân dừng xe lại, sau khi anh ta xuống xe liền mở cửa xe ở bên ghế phụ, Trình Nhã Như nở nụ cười xinh đẹp để anh ta đỡ mình xuống xe, Lục Thế Quân thuận tay ôm cô ta vào trong ngực đi thẳng về phía trước.
⬅ Trước Tiếp ➡