Bị mất trí nhớ quả là một chuyện tồi tệ, đặc biệt là với thân phận xấu hổ của cô lúc này; thậm chí cô không biết có nên gọi một cuộc điện thoại cho kim chủ của mình để hỏi xem có cần đợi anh ta trở về ăn tối cùng nhau hay không.
Đúng lúc này di động của Trì Nghiên vang lên, trên màn hình hiển thị tên Tần Mặc.
"Alo ——" Trì Nghiên bắt máy, định hô tên Tần Mặc, nhưng lại cảm thấy có hơi lạ lẫm khó mở miệng.
"Xuất viện rồi?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp dễ nghe lại gợi cảm.
Đó là một chất giọng trầm ổn thuộc đằng phái nam thành thục, nhưng trong giọng điệu toát vẻ uể oải rã rời, như vừa mới dứt khỏi đống công việc nặng nề để giành được chút nhàn hạ, chỉ là ngữ khí không thân mật.
tiểu thuyết tinh yêu tổng tài – nơi khám phá những ngôn từ miêu tả hình thể chân thật nhất cũng như giúp bạn có thêm nhiều về kho ngôn luận của mình về sau . Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
Cho nên Trì Nghiên càng không dám gọi thẳng tên Tần Mặc, chỉ đành gắng gượng hồi đáp: "Xuất viện rồi."
Qua chốc lát lại cảm thấy mình hội báo chưa hoàn chỉnh vì thế bổ sung tiếp: "Trợ lý Phương đã đưa tôi về chung cư."
"Vậy được rồi."
Tần Mặc lại dò hỏi ngắn gọn tình huống cô dọn về chung cư. Anh ta nói với cô, đêm nay có xã giao nên có khả năng sẽ về rất muộn, bảo cô không cần chờ.
Thế là Trì Nghiên chọn lấy một bộ đồ trong căn phòng ngập tràn quần áo kia chuẩn bị đi dạo bên dưới chung cư. Tự mình giải quyết bữa tối thuận tiện mua một bộ mỹ phẩm rửa mặt và chăm sóc gì đó.
Lúc đóng lại cửa tủ quần áo cô nhìn thấy ở giỏ đựng đồ cần giặt có một bộ vest và hai chiếc sơ mi trắng.
Đã được trợ lý Phương cung cấp số điện thoại nhưng nghe nói mấy ngày này vừa đúng là ngày nghỉ của họ. Trì Nghiên bèn cầm lấy quần áo cho vào trong một chiếc túi xách theo khi ra ngoài.
Chung cư thuộc loại cao cấp nên quanh nơi đây có đầy đủ mọi thứ, Trì Nghiên vừa ra khỏi chung cư chưa đi được mấy bước đã bắt gặp một cửa tiệm giặt ủi. Gửi quần áo đi giặt, cô tiếp tục đi dạo trung tâm thương mại, dựa theo trí nhớ ở bệnh viện lúc trước tự mua cho mình một bộ mỹ chăm sóc da Lamer, quay đầu định mua thêm mấy thỏi son thì thẻ ngân hàng trói định với Wechat lại biểu hiện tài khoản không đủ.
"Quý khách có còn muốn mua hai thỏi son này không ạ?" Chị gái nhân viên trước quầy Givenchy nhìn Trì Nghiên dưới là chân váy hồng nhạt bộ sưu tập mới nhất Dior, trên là túi da CHANEL, không xác định mà mở miệng hỏi lại.
"Không, cảm ơn." Trì Nghiên nhìn chỉ còn 3 chữ số tiền lẻ trong tài khoản Wechat, xấu hổ nói lời từ chối; rồi chợt nhớ đến một vấn đề nghiêm trọng: bản thân cô có sổ tích kiệm không, có bao nhiêu trong sổ tích kiệm? Chỉ là một sinh viên không có thu nhập đã vậy còn học chuyên ngành nghệ thuật đắt đỏ, Trì Nghiên đoán chắc có lẽ bản thân cô không có tiền.