Mê Ái
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡
Quần âu đen, áo sơmi xanh tím than, dáng người Tần Mặc cao gầy khoẻ khoắn, khoác trên mình bộ vest đen thẳng thướm, kết hợp khí chất ổn trọng cấm dục toả ra trên người anh, quả thật không khác gì nam chính bước từ trong phim thần tượng ra.
Một người đàn ông như vậy thế mà lại là kim chủ của cô?
Trì Nghiên lau hơi sương mờ phủ trên tấm kính trong phòng tắm đi rồi ngắm nghía mình trong gương: tóc đen, mắt to, mũi cao thẳng, môi hồng răng trắng; dựa theo thẩm mỹ của đại chúng thì đúng chuẩn "tuyệt sắc mỹ nhân".
Nhưng ngoài vẻ ngoài xinh đẹp dường như cô chẳng còn kỹ năng nào khác.
Trong khoảng hai tháng nằm viện này cô đã nắm rõ được tình cảnh của mình, một sinh viên nghèo ngành nghệ thuật. Chuyên ngành nghệ thuật là một chuyên ngành đốt tiền, trước khi gặp được Tần Mặc, cô là nhân viên phục quán bar, sau khi gặp được Tần Mặc, cô được anh bao nuôi, trở thành chim hoàng yến của anh.
Cứ việc Tần Mặc nói cô là nhân viên phục vụ ở quán bar một cách nhẹn nhàng bâng quơ, nhưng khi Trì Nghiên hỏi anh quá trình gặp nhau của hai người bọn họ thì lại nhận được đáp án là cùng nhau uống rượu nói chuyện phiếm......
Trì Nghiên nghĩ vậy ắt hẳn không phải là nhân viên phục vụ đơn giản như thế.
Phụ nữ bán tư sắc trong chốn thanh sắc phần lớn là kẻ có cha nằm liệt, mẹ ung thư gan, thiếu thốn tiền bạc trị liệu, hoặc là em trai học giỏi thành tích ưu tú nhưng vì nghèo khó mà tiền đồ vô vọng.......
Trì Nghiên từng uyển chuyển hỏi Tần Mặc thử, liệu bản thân cô có bất đắc dĩ hay nỗi khổ tâm khó nói gì chăng, nhưng Tần Mặc trả lời cô rằng tất cả người thân của cô đều đã qua đời.
Mặc kệ là hầu rượu quán bar hay leo lên Tần Mặc, hết thảy đều không có người bức bách Trì Nghiên, vậy cô cũng chỉ nghĩ ra được lý do duy nhất —— Tham hư vinh.
---
Chung giường
Tắm rửa một cái. Trì Nghiên cảm thấy cổ họng khát khô nên bèn đi đến phòng bếp tự rót cho mình một ly nước.
Bật đèn phòng bếp lên, ánh sáng choang, thiết bị đầy đủ ngăn nắp, tủ bát là Boffi, đồ điện là Gaggenau. Trì Nghiên giật mình, tại sao chỉ vừa liếc mắt một cái cô đã đọc được vanh vách tên các nhãn hiệu, thật giống như những thứ đồ bày biện trong phòng này cho cô cảm giác xa lạ nhưng chỉ cần nhìn một cái lại phân biệt ra đắt rẻ sang hèn.
Có lẽ là mưa dầm thấm đất chăng.
Làm một cô ả ham thích hư vinh, leo lên được kẻ có tiền như Tần Mặc, đối mặt với những thứ xa xỉ ắt hẳn cũng phải lưu tâm một chút.
Trì Nghiên mở tủ lạnh lấy trái dưa chuột, định cắt thành từng lát đắp mặt, sữa rửa mặt kia làm cho làn da cô khá khô khốc.
Vừa đặt trái dưa chuột lên thớt cô bỗng ý thức được một điều, cầm dao trên tay nhưng cô không quen dùng.
Đáng nhẽ một cô gái có xuất thân nghèo khó thì kỹ năng nấu nướng hẳn là một trong những thứ cần thiết, nhưng thật đáng tiếc, hình như cô không có thứ đó.
Là do cô đánh mất trí nhớ mất nên kỹ năng ấy cũng theo đó không còn nữa ư.

⬅ Trước Tiếp ➡